Is America Committing Scientific Suicide by Closing Its Doors to Global Talent?
Phải chăng Mỹ đang tự đào hố chôn tương lai khoa học bằng cách đóng sập cửa với nhân tài toàn cầu?

Hãy thành thật mà nói: Mỹ trở thành cường quốc khoa học không phải vì chúng ta sinh ra đã thiên tài, mà vì chúng ta đủ khôn ngoan để đón chào những bộ óc xuất chúng nhất thế giới — nhiều người trong số đó chạy trốn chủ nghĩa phát xít — trong khi kẻ thù lại đang vội vàng đuổi họ đi. Thời đại đó đã mang lại cho chúng ta Einstein, Fermi, von Neumann… và cả quả bom nguyên tử.
Giờ đây, vài thập kỷ sau, chúng ta đang lặp lại sai lầm mà chủ nghĩa phát xít từng mắc — đóng sầm cánh cửa với nhân tài toàn cầu. Số lượng nghiên cứu sinh quốc tế chỉ ổn định vì hệ thống đủ bền, chứ không phải vì môi trường chính trị thân thiện. Và nếu chúng ta không sớm sửa chữa đường ống dẫn nhân tài, ngọn đèn trong các phòng thí nghiệm đổi mới của Mỹ có thể bắt đầu mờ dần — lúc đầu âm thầm, rồi bỗng nhiên vụt tắt.
Bộ Ngoại giao nói họ chỉ đang ‘tăng cường kiểm tra an ninh’ — nhưng khi bạn hủy hàng ngàn hồ sơ SEVIS giữa đêm, bạn không còn đang kiểm tra nữa, mà là đang tẩy chay hàng loạt. Đây không phải chính sách; đây là thao túng nỗi sợ dưới lớp vỏ quan liêu.
Phòng thí nghiệm của tôi có 12 nghiên cứu sinh. 9 người đang dùng visa F-1. Nếu chính sách cứ dao động như con lắc, tôi sẽ không thể đảm bảo học bổng hay cả sự ổn định về visa cho những sinh viên mới. Chúng tôi đang mất những bộ óc xuất sắc sang Canada và Đức rồi.
Khoan đã, phải chăng chúng ta đang thổi phồng tác động? Cũng có rất nhiều người Mỹ nhận bằng tiến sĩ trong lĩnh vực STEM. Hay đây chính là cơ hội ép chúng ta đầu tư vào nhân lực nội địa thay vì phụ thuộc vào nguồn nhân tài nhập khẩu?
Ồ, lập luận ‘bố thí’. Hãy nói thế với người nhập cư đã sáng lập Moderna hay đồng phát minh vắc-xin mRNA. Phải chăng những đột phá xứng đáng Nobel của họ cũng là ‘sự bố thí’?
Tôi đến đây làm nghiên cứu sinh với 200 đô và một giấc mơ. Giờ đây, startup của tôi đang tạo việc làm cho 80 người. Bạn có nghĩ tôi đến để giành việc? Tôi chính là người tạo ra việc làm. Hạn chế thị thực không phải bảo vệ người Mỹ — mà là giết chết cơ hội của chính nước Mỹ.
Đừng giả vờ rằng đây chỉ là vấn đề chính trị. Vấn đề sâu xa hơn: hệ thống giáo dục của Mỹ đang rệu rã. Chúng ta không sản xuất đủ cử nhân STEM trong nước. Việc đổ lỗi cho chính sách nhập cư sẽ không sửa được điều đó.
Đến thời điểm này, nếu bạn đang tuyển dụng trong lĩnh vực AI hay máy tính lượng tử mà chỉ nhắm vào ứng viên sinh ra ở Mỹ, bạn đang tự đặt đội ngũ của mình vào thất bại. Nguồn nhân lực là toàn cầu, và giả vờ khác đi là hoàn toàn ảo tưởng.
Tôi định nộp đơn vào MIT. Giờ tôi đang gửi hồ sơ sang ETH Zurich. Trước kia, Mỹ từng là giấc mơ. Giờ đây, nó cảm giác như một rủi ro.