James Cameron Built an Ocean in LA Just to Make Avatar—And Says AI Acting Is 'Horrifying'
James Cameron đã xây một đại dương ở LA chỉ để làm phim Avatar—và gọi diễn xuất bằng AI là 'kinh khủng'
James Cameron đã thật sự xây một bể nước 250.000 gallon ở Los Angeles để quay cảnh dưới nước cho 'Avatar: Fire and Ash'—vì 'chúng tôi có thể tạo một con sóng vỗ vào bờ nếu xây bờ đó'. Ông này làm gì cũng toàn tâm toàn ý.
Trong khi đó, ông gọi AI sinh nội dung trong phim là 'kinh khủng'—vì với ông, kể chuyện thật sự bắt nguồn từ khoảnh khắc đạo diễn - diễn viên, chứ không từ một lời nhắc nhập văn bản. Người từng tự học kỹ xảo hình ảnh từ các bản photocopy từ USC để đạo diễn 'The Terminator' giờ đây là kẻ lãng mạn cuối cùng còn sót lại giữa một thế giới làm phim theo thuật toán.
Cameron là sự kết hợp hiếm có: một người có tầm nhìn nhưng cũng am hiểu kỹ thuật từ a đến z. Ông không chỉ mơ về đại dương—mà còn tự xây nó. Đây không phải là kiêu ngạo, mà là nghề nghiệp đích thực. Hầu hết đạo diễn đã giao việc này cho CGI mô phỏng nước rồi. Nhưng không, ông muốn vật lý thật, ánh sáng thật, và cả sự vật lộn thật của diễn viên dưới nước. Chính điều đó khiến nó sống động.
Tôi yêu nghệ thuật của ông, nhưng phần kiêu ngạo thì thôi. Xây một đại dương chỉ vì không tin tưởng CGI? Anh bạn à, nghe như hình mẫu điển hình của đạo diễn điên rồ rồi. Hãy tưởng tượng bạn nói với hãng phim: 'À, tôi cần 3 triệu đô để xây bể nước… và ngọn núi lửa kia cũng thật luôn…'
Hãy nhìn toàn bộ hành trình: tự học qua các bản photocopy từ USC → kỹ thuật rối trong 'The Terminator' → thám hiểm tàu ngầm với 'Titanic' → giờ là ghi hoạt ảnh với nước thật. Cameron không chỉ áp dụng công nghệ mới—mà bắt công nghệ phải phát triển. Còn AI sinh nội dung? Ông không sợ. Mà chỉ thấy nó vô hồn.
Bạn nghĩ đó là kiêu ngạo ư? Hãy thử xem diễn viên cố diễn như đang dưới nước trong phòng thu. Thiếu lực cản của nước thật, chuyển động sẽ trông nhẹ tênh và giả tạo. Cameron không xây bể để phô trương—mà để giúp phổi diễn viên bỏng rát và tứ chi vật lộn. Đó mới là lòng trắc ẩn trong làm phim.
Phản kháng của Cameron không chỉ vì nghệ thuật. Mà còn vì đạo đức. AI có thể xóa sạch dấu ấn con người—diễn viên không được đồng ý, không có tiền chia, không được ghi công. Nếu hãng phim thay diễn viên thật bằng bản sao AI chỉ từ một lần quét, đó không phải là tiến bộ. Đó là bóc lột tự động.
Các bạn đang hiểu sai vấn đề. Không phải là nước hay AI. Mà là ý định. Sự ám ảnh về vật lý của Cameron là lời phản kháng trước thời đại của vật thay thế. Chúng ta đang chìm ngập trong màn hình xanh và hiệu ứng VFX sãn có. Ông ấy đang nói: ‘Tôi muốn thấy bùn thật trên ủng thật.’
Tất cả những gì tôi biết là, nếu điện thoại tôi có thể tạo ra mèo cưỡi cá mập giữa không gian, thì tại sao Hollywood không thể ngừng làm giả mọi thứ? Cameron là người duy nhất còn tỉnh táo. Kính phục.