Malone Souliers Just Hired a Man Who Spent 30 Years Kicking Ass in Fashion—Is This the End of Their Indie Soul?
Malone Souliers vừa chiêu mộ một ông trùm thời trang 30 năm kinh nghiệm — Phải chăng linh hồn indie của họ sẽ biến mất?

Thành thật đi—Malone Souliers đã xây dựng lượng fan trung thành nhờ sự kết hợp tuyệt vời giữa kỹ nghệ thủ công và sự sang trọng nhẹ nhàng, trầm tĩnh. Họ là thương hiệu mà bà dì sành điệu của bạn diện đến các buổi triển lãm, chứ không phải thứ để khoe logo ở trung tâm thương mại Dubai. Nhưng giờ họ vừa chiêu mộ Andrew Wright, một nhân vật huyền thoại làng thời trang 30 năm kinh nghiệm, người từng mở rộng Manolo Blahnik và Louis Vuitton ra toàn cầu.
Bạn gần như có thể nghe thấy tiếng bảng tính đang được mở ra. Đây là khởi đầu cho sự thống trị toàn cầu, hay là cái chết chậm rãi cho tất cả những gì từng làm nên sự khác biệt của họ? Dấu ấn Louis Vuitton của ông ấy ngụ ý điều đầu tiên. Tim tôi lại hy vọng vào điều thứ hai.
Người ta hành xử như thể kinh nghiệm doanh nghiệp giết chết sáng tạo. Sự thật là, tay nghề thủ công cần vốn. Tầm nhìn cần quy mô. Nếu Malone Souliers muốn sống sót hơn cả một thương hiệu ngách được yêu thích, họ cần người biết cách mở rộng mà không làm cháy hình ảnh thương hiệu. Wright từng xây cả đế chế khu vực tại LV—ông ấy biết làm điều này.
Tôi từng làm với các nghệ nhân của Malone Souliers. Họ khâu từng đôi như thể đó là kiệt tác của mình. Khi 'khả năng mở rộng' trở thành ưu tiên, linh hồn đó sẽ biến mất. Nhớ Sergio Rossi không? Đúng vậy. Vĩnh biệt kỹ nghệ thủ công.
Gác chuyện cảm xúc sang một bên—đây mới chính là cách thời trang cao cấp thực sự phát triển. Gucci, Prada, Saint Laurent—tất cả đều có 'máu' doanh nghiệp trong người. Nỗi hoài niệm không thể trả tiền thuê nhà máy.
Vậy là chúng ta chấp nhận rằng cuối cùng mọi thương hiệu indie đều bị nuốt chửng bởi tư duy doanh nghiệp? Đó không phải là phát triển — đó là đồng hóa. Họ không thuê người đổi mới. Họ thuê một kẻ chinh phục.
Hãy làm rõ một điều: không thương hiệu nào vô tình trở thành indie. Đó là lựa chọn. Và thường, đó là lựa chọn giới hạn sự phát triển. Malone Souliers đã 14 năm tuổi. Nếu họ không mở rộng ngay, họ sẽ trở nên lỗi thời trong 10 năm nữa.
Wright biết cách xây dựng khao khát, không chỉ là kênh phân phối. Ông ấy không chỉ bán giày—mà bán quyền tiếp cận một di sản. Đó là tương lai của ngành xa xỉ: khan hiếm có kiểm soát, kể chuyện được chọn lọc.
'Tận tâm với thiết kế và bộ sưu tập thủ công'—đó là lý do tôi tin tưởng. Nếu họ giữ lời hứa đó, tôi sẽ theo họ đến bất cứ đâu.