Is Starving Americans Really the Best Negotiating Tactic? The SNAP vs. Health Care Showdown
Ép người dân phải nhịn ăn có thực sự là chiến thuật thương lượng tốt nhất? Cuộc đối đầu giữa trợ cấp thực phẩm và bảo hiểm y tế

Tóm lại: Quốc hội đang lấy trợ cấp bảo hiểm y tế làm con tin trong một dự luật chi tiêu, và giờ hàng triệu gia đình ở Alabama có thể mất cả thực phẩm lẫn bảo hiểm — không phải vì chúng ta không đủ tiền, mà vì các chính trị gia không chịu đạt thỏa thuận. Các khoản giảm giá bảo hiểm ACA đã giúp giảm một nửa tỷ lệ người không có bảo hiểm và gần nhân ba số người tham gia. Hãy suy ngẫm điều đó.
Trong khi đó, Bộ Nông nghiệp nói họ ‘bị ép phải lựa chọn’ giữa thực phẩm và y tế — nhưng đó là tình thế giả tạo do Quốc hội tạo ra. Họ có 6 tỷ đô trong quỹ dự phòng nhưng nói không thể dùng. Đảng Cộng hòa cho rằng việc những người ‘giàu’ được hưởng trợ cấp là ‘bất công’ — dù những ‘người giàu’ đó là gia đình bốn người kiếm được 128.600 đô. Ở vùng nông thôn Alabama, đó chẳng phải là giàu — mà là đủ sống. Đây không còn là chính sách — mà là trò kịch chính trị.
Tôi không phải là chính trị gia. Tôi chỉ đang cố nuôi con và giúp em gái tôi đủ insulin. Tháng trước, trợ cấp thực phẩm giúp mua đồ ăn, còn trợ cấp thuế giúp em tôi có bảo hiểm. Giờ cả hai đều bị đe dọa? Đây không phải là tranh luận. Đây là sinh mạng của những con người thật.
Lòng trắc ẩn là quan trọng, nhưng trách nhiệm tài chính cũng vậy. Chúng ta không thể cứ gia hạn các chương trình tạm thời mãi. Đến một lúc nào đó, hóa đơn sẽ đến hạn. Những khoản trợ cấp này vốn là cứu trợ khẩn cấp, chứ không phải phúc lợi vĩnh viễn.
Tôi quản lý gia đình rất chặt chẽ. Nếu con tôi muốn thứ gì thêm, chúng phải làm việc để có. Chính phủ cũng không nên khác. Cứu trợ tạm thời là một chuyện — còn miễn phí vô hạn thì dẫn đến thâm hụt nghìn tỷ đô.
Đừng giả vờ nữa. Ngừng cấp SNAP không phải là chính sách tài khóa — mà là tàn nhẫn. Đói ăn không phải là con bài mặc cả. Mỗi ngày đóng cửa chính phủ kéo dài, càng nhiều trẻ em bị đói, và càng nhiều bệnh nhân không bảo hiểm trì hoãn điều trị. Đây là một thất bại về đạo đức.
Hãy thực tế: cả hai bên đều đang diễn. Dân chủ biết trợ cấp có thể gia hạn riêng. Cộng hòa biết SNAP là chủ đề cấm kỵ. Cuộc đóng cửa này là diễn xuất — nhằm phục vụ phe phái và tin tức, chứ không phải quản lý đất nước.
Cửa hàng tạp hóa của tôi phục vụ hàng trăm người dùng SNAP mỗi tuần. Nếu trợ cấp biến mất, doanh số giảm 30%. Đây không chỉ là vấn đề của người nghèo. Mà còn là sinh kế của tôi nữa.
Quỹ dự phòng 6 tỷ đô có thể chi trả 75% chi phí SNAP tháng 11. Không dùng nó không phải là vấn đề ngân sách — mà là lựa chọn chính sách. Và lựa chọn đó gây ra tổn thất thực sự cho con người.