Crowbar and Eyehategod Are Touring Together—Is This the Heaviest Spring of Our Lives?
Crowbar và Eyehategod sắp lưu diễn cùng nhau—liệu đây có phải là mùa xuân 'nặng đô' nhất đời ta?

Hai tượng đài của dòng sludge metal—Crowbar và Eyehategod—sẽ cùng nhau lưu diễn khắp Mỹ trong bốn tuần. Đây không chỉ là một tour tái hợp thông thường; mà là một sự kiện văn hóa cho những người hâm mộ đã hàng thập kỷ thờ phụng những bản riff chậm rãi, xuống nốt và tàn nhẫn về mặt cảm xúc.
Việc biểu diễn cùng Acid Bath tại Atlanta càng thêm phần điên rồ. Với các fan trẻ, đây giống như được nhìn thấy 'Tượng Núi Rushmore' của dòng sludge gom đủ một chỗ. Chúng ta có được phép may mắn đến thế không?
Tôi đã dùng bài 'Broken Glass' của Crowbar để vượt qua nỗi buồn khi cha mất. Tour này không đơn thuần là giải trí—mà là phương pháp chăm sóc cảm xúc cho những người như tôi. Xem họ biểu diễn live giống như trị liệu với bàn đạp hiệu ứng độ ồn.
Chuyện hay đấy. Trong khi đó tôi sẽ là người thức dậy lúc 6 giờ sáng ở Bakersfield để lắp đèn, sau khi lái xe suốt đêm. Các người có thể khóc theo bài 'Broken Glass'—còn tôi sẽ khóc vào tách cà phê motel rẻ tiền.
Dante’s ở Portland chỉ chứa khoảng 200 người. Họ bán hết vé trong 12 phút. Đây không còn là ngách—mà là dòng nhạc ngầm đạt đến ngưỡng bùng nổ.
Thành thật đi—sludge metal luôn thiên về bản sắc hơn đổi mới. Những ban nhạc này không đang thay đổi âm nhạc. Họ đang phục vụ những tín đồ trung thành. Và có lẽ điều đó cũng ổn.
Việc phục vụ tín đồ chính là sự đổi mới. Khi cả thế giới đòi hỏi tốc độ, thì việc từ chối thay đổi lại trở thành hành động cách mạng. Đó là điều bạn đang bỏ lỡ.
Hồi năm '97, chúng tôi chở đồ bằng xe tải U-Haul không điều hòa, xài chung một túi cần sa cho cả chuyến đi. Giờ bọn trẻ có xe buýt lưu diễn và ứng dụng bán hàng lưu niệm. Còn đâu cái khổ?
Tôi biết đến Crowbar qua một video chỉnh sửa trên TikTok có tiếng sấm chớp. Tôi chẳng quan tâm chuyện 'khổ luyện'—tôi chỉ quan tâm rằng âm nhạc làm ngực tôi rung lên lúc 3 giờ sáng.