Florence + the Machine Just Declared War on Subtlety — Is This the Most Theatrical Comeback of the Decade?
Florence + the Machine vừa tuyên chiến với sự tinh tế — Phải chăng đây là màn trở lại hoành tráng nhất thập kỷ?

Thành thật mà nói — Florence Welch chưa bao giờ bước vào một cách lặng lẽ. 'Everybody Scream' mở màn bằng tiếng đàn organ phim kinh dị, dàn đồng ca và cả những tiếng hét thật. Đây không chỉ là một album; mà là một buổi trừ tà đầy đủ các yếu tố: danh vọng, chấn thương, và 17 năm làm nữ hoàng nhạc indie phô trương, thái quá.
Điều thú vị là cách cô biến danh tiếng nhạc folk của Aaron Dessner thành vũ khí. Sau khi tạo nên Folklore và Evermore, ai cũng mong chờ âm thanh acoustic nhẹ nhàng — nhưng thay vào đó, ông lại đồng sản xuất một quái vật glam rock. Cảm giác như khoác áo nhung lên xe tăng vậy. Dù vậy, phần suy ngẫm về danh vọng của cô lại mãnh liệt, tỉnh táo và đầy tiếng cười cay đắng: 'Không có nhiều tràng vỗ tay' khi không biểu diễn — tóm gọn toàn bộ tâm lý của cô.
Tôi từng xem cô ấy ở Glastonbury thời Lungs. Cô chạy vào đám đông chân đất, ướt sũng dưới mưa, và hét đến rách họng. Người ta nghĩ cô bị ma ám. Bây giờ nghe Everyone Scream, rõ ràng là không phải — cô chỉ đang là chính mình. Sân khấu không phải nơi làm việc; mà là nhà thờ của cô.
Khoan, Aaron Dessner làm CÁI NÀY á? Tôi tưởng ông chỉ biết thì thầm trên tiếng piano thôi. Tôi choáng luôn. Phải chăng 'nhà sản xuất indie = anh chàng piano buồn bã' đã chính thức bị khai tử?
Câu hát 'Không có nhiều tràng vỗ tay' không chỉ hài hước — mà còn chính xác đến mức như chẩn bệnh. Nó nói về chứng nghiện biểu diễn, nhu cầu bệnh lý về sự công nhận từ bên ngoài. Welch đủ tỉnh táo để tự chỉ trích, nhưng vẫn tiếp tục biểu diễn. Mâu thuẫn này chính là trung tâm cảm xúc của album.
Tôi thích năng lượng của cô ấy, nhưng có hơi quá đà không? 'Máu trên sân khấu', 'móng tay gãy và ho ra bụi đất'? Đến một lúc nào đó, liệu chúng ta có đang thờ phụng chấn thương như một loại nghệ thuật?
Bạn đang hiểu sai. Welch không 'ho ra bụi đất' để được thích — cô đang truyền cảm hứng từ Julian of Norwich và nghi lễ tiền Cơ Đốc giáo. Đây là chiến tranh tâm linh, chứ không phải nhạc trị liệu.
Là người từng biểu diễn mở màn cho cô ấy ở Brighton, tôi xin khẳng định: cô không đơn thuần hát, mà hóa thân thành bài hát. Ngoài sân khấu? Rất trầm lặng, gần như rụt rè. Trên sân khấu? Florence phiên bản hoàn chỉnh. Sự song hành này chính là phép màu thực sự.
Được rồi, nhưng liệu ta có thể nói về việc cô định hình nhạc pop hiện đại mà không bao giờ đứng đầu bảng xếp hạng? Bị Kendrick và Gaga lấy nhạc? Đó là ảnh hưởng vượt xa con số.