Did Hollywood Just Lose Its Last True Character Queen? Diane Ladd Was the Underrated Backbone of Cinema
Liệu Hollywood vừa mất đi nữ hoàng nhân vật cuối cùng? Diane Ladd chính là xương sống bị đánh giá thấp của điện ảnh

Lại một bậc thầy diễn xuất nhân vật khuất bóng vào huyền thoại. Suốt hàng thập kỷ, Diane Ladd không chỉ đóng vai – bà làm sống dậy những nhân vật ngoài rìa. Người mẹ cứng đầu, người bà miền quê bảo thủ, nữ phục vụ quán ăn với ánh mắt rực lửa – bà khiến những người phụ nữ này không còn là khuôn mẫu mà như những người thật sự ta từng gặp.
Và hãy nói về bộ ba đề cử Oscar: ‘Alice’, ‘Wild at Heart’, ‘Rambling Rose’ – ba người phụ nữ phương Nam hoàn toàn khác biệt, mỗi người lại sống động hơn người kia. Bà không chỉ được đề cử; bà định nghĩa lại ý nghĩa của vai phụ. À, và bà làm điều đó trong khi nuôi dạy một người đoạt Oscar. Phải gọi là nỗ lực vượt mức mong đợi rồi.
Hồi xưa, các diễn viên nhân vật có gương mặt chứa đựng cả câu chuyện. Ladd không chỉ diễn – bà sống cùng vai diễn. Bạn có thể thấy từng nỗi khổ, từng hy vọng khắc trên nét mặt bà. Diễn viên ngày nay? Quá mượt mà. Quá sạch sẽ. Mất bà giống như mất cả một thời đại chân thật.
Tôi phải thừa nhận mình không biết rõ tác phẩm của bà, nhưng sau vai khách mời trong ‘Enlightened’, tôi hiểu rồi. Câu ‘Tại sao?’ đó? Rợn người. Một chữ, bà chiếm trọn cảnh quay. Có lẽ hiện giờ ta không còn đủ vai như vậy nữa.
Bà là giấc mơ của các nhà tuyển vai — biến hóa, đáng tin cậy, có thể khóc theo yêu cầu rồi đùa luôn sau đó. Và chưa từng bị đóng khung. Bạn có thể đưa bà vào phim hình sự, phim hài, hay phim gia đình — bà đều khuất phục được. Loại tài năng đa dạng như vậy giờ đã tuyệt chủng.
Mất bà giống như mất cả một thời đại chân thật.
Đúng vậy. Ngay cả vai nhỏ nhất của bà cũng có trọng lượng. Bạn biết bà đã sống qua điều đó.
Đừng quên: bà và Laura Dern lập kỷ lục là cặp mẹ con đầu tiên được đề cử cùng hạng mục trong cùng năm. Đó không chỉ là đặc cách – đó là di sản. Và trong phim ‘Wild at Heart’ của Lynch, bà đóng vai ác với găng tay nhung. Thật tuyệt diệu.
Tôi vừa xem lại cảnh bà đóng ở quán ăn trong ‘Alice’. Cách bà đập ấm cà phê xuống – đó không phải diễn xuất. Đó là một bài học mẫu mực về hàm ý. Tôi đã xem lại 12 lần để hiểu bà làm thế nào. Thật là phép màu.