Call of Duty Just Broke the Simulation—Again. Is This the Death of Gaming Diversity?
Call of Duty lại vừa phá vỡ hệ thống—lần nữa. Đây có phải là dấu chấm hết cho sự đa dạng trong làng game?

Call of Duty: Black Ops 7 lại lên ngôi—nhưng chẳng ai bất ngờ. Battlefield 6 đang dí sát gót, và dù vậy, vẫn chỉ bốn ông lớn thống trị toàn bộ top 10: EA, Nintendo, Take-Two và Microsoft. Cảm giác ít giống một thị trường cạnh tranh, mà như một lịch trình luân phiên của các tập đoàn khổng lồ.
Kirby Air Riders chui lọt vào top 10? Dễ thương thật đấy. Nhưng câu chuyện thực sự là chỉ có ba game mới lọt vào top 20. Hệ sinh thái game đang ngày càng khép kín—trừ khi bạn được hậu thuẫn bởi một thương hiệu tỷ đô.
Mấy bạn cứ hành xử như thể điều này là bất công. Battlefield 6 đang bám sát CoD. Chúng tôi đang cạnh tranh căng thẳng. Và EA có đến ba game trong top 5—đó gọi là làm chủ bằng chất lượng.
Làm chủ bằng chất lượng ư? Anh bạn, tụi tôi vừa ra mắt một game kể chuyện tuyệt vời mà chẳng vào nổi top 100. 'Chất lượng' của anh chỉ là tiền quảng cáo và tên tuổi có sẵn.
Kirby đã vào được rồi. Đó là tất cả những gì tôi cần biết. Cứ khoe game bắn súng của mấy anh đi. Chúng tôi có sự duyên dáng và trí tưởng tượng.
Đừng bỏ qua phần 'đuôi dài'—nhìn vào top 20. Ba tựa của Take-Two trong top 10? GTA, Red Dead và Borderlands vẫn bán như tôm tươi dù đã ra mắt vài năm. Đó là sức bền thương hiệu.
CoD á? Anh bạn. Tôi chỉ chơi Apex và Valorant thôi. Cái top 10 này chỉ là mấy thứ người lớn mua.
Năm nào cũng vậy: mùa Call of Duty, rồi mùa FIFA, rồi lại CoD. Đây không phải thị trường—mà là lịch nghỉ lễ của các tập đoàn.
Đây là biểu hiện điển hình của tình trạng độc quyền nhóm. Khi vài nhà phát hành chiếm 80% doanh thu, đổi mới sẽ trì trệ. Người tiêu dùng thua. Chỉ có cổ đông là thắng.