Is Ohio's Deer Season the Deadliest 'Enemy Combatant' on the Roads?
Mùa tuần lộc tại Ohio có đang là 'kẻ thù nguy hiểm nhất' trên các tuyến đường?

Tức là tôi hiểu đúng rồi nhỉ: mối nguy chết người lớn nhất với tài xế Ohio hiện nay không phải là thanh thiếu niên nhắn tin khi lái xe, khách Uber say rượu, hay thậm chí là ổ gà — mà là những con tuần lộc đang sống trong 'cơn khủng hoảng tình cảm' giữa mùa sinh sản?
Nói thật nhé — 108.000 vụ tai nạn trong bốn năm? Và những người đi xe máy dù chỉ chiếm 1% trong số này lại gánh đến 81% số người chết? Cái này không chỉ đáng sợ, mà còn là một bài học vật lý về lý do vì sao khối lượng và áo giáp lại quan trọng.
Có ai từng xem xét địa điểm xảy ra tai nạn chưa? Chúng tập trung ở những khu rừng bị chia cắt. Nên xây hành lang sinh vật, chứ không phải thêm biển cảnh báo.
Là người cha đi xe mỗi sáng, tôi cảm thấy rất xúc động. Con tôi đã vẽ tấm thiệp 'Đừng để tuần lộc bắt bố'. Giờ tôi chỉ đi chậm hơn tốc độ cho phép 15 dặm/giờ vào lúc chạng vạng.
Chúng ta đổ lỗi cho tuần lộc mà phớt lờ thiết kế đường. Không có cọc phản quang, đèn cảm biến, hay hàng rào. Như thể chúng ta đang muốn chúng lao ra đường vậy.
Tuần lộc đâu có tự sát. Chúng chỉ đang cố tán tỉnh bạn đời trong khi bị đèn pha làm loá mắt. Chúng ta mới là những tên ngốc đi chiếc hộp kim loại nặng 3,000 cân.
Đúng vậy! Hơn nữa, các cầu vượt có hàng rào dẫn tuần lộc đến điểm sang đường an toàn còn tốn ít hơn 1% chi phí chúng ta bỏ ra sửa chữa tai nạn hàng năm. Vấn đề không phải là tiền — mà là ưu tiên.
Chúng tôi chi 213 triệu đô mỗi năm cho các vụ bồi thường do va chạm tuần lộc. Chỉ một dự án hành lang sinh học do nhà nước tài trợ có thể tiết kiệm hàng triệu. Nhưng giới làm luật gọi đó là 'chi tiêu không cần thiết'. Ừ, chắc chắn rồi.
Mọi người cứ tranh luận hạ tầng thoải mái. Tôi chỉ muốn một cái còi tuần lộc thực sự hiệu quả mà thôi.
Tôi từng dành cả mùa hè để lập bản đồ các điểm tai nạn. Tỉnh biết rõ từng điểm nóng. Nhưng họ không chia sẻ dữ liệu. Minh bạch không nằm trong ngân sách.