Is 2025 the Year Shooters Finally Grew Up? From DOOM’s Axe to Battlefield’s Crane, Here’s Why This Was the Genre’s Redemption Arc
Phải chăng 2025 là năm thể loại bắn súng ‘trưởng thành’? Từ chiếc rìu của DOOM đến cần cẩu dập xe tăng, tại sao đây là hồi phục huy hoàng của thể loại này?

2025 không chỉ là một năm thông thường với thể loại bắn súng—mà là một thời kỳ phục hưng. Từ viên ngọc indie người Ba Lan Metal Eden đến màn đánh quỷ thời trung cổ cuồng nhiệt trong DOOM: The Dark Ages, ta đã chứng kiến thể loại này bung hết sức mạnh như chưa từng có. Lần này, số lượng không làm lu mờ chất lượng; nếu có thì chính tham vọng khổng lồ đã nâng tiêu chuẩn lên một tầm cao mới.
Những game như ARC Raiders đã cách tân thể loại extraction shooter, trong khi Battlefield 6 mang trở lại vinh quang hỗn loạn đặc trưng. Nhưng ta hãy thành thật đi—việc DOOM: The Dark Ages chiếm hết spotlight với… một cái rìu thánh? Đó không phải là tiến hóa. Đó là một cuộc cách mạng với nhạc nền là tiếng máu bắn tung tóe.
DOOM: The Dark Ages không chỉ là chiêu trò nostalgia—mà là một lớp học mẫu mực về thiết kế ưu tiên gameplay. Cơ chế đỡ đòn thay đổi tất cả. Hầu hết game bắn súng vẫn xem cận chiến là yếu tố phụ, nhưng ở đây, nó là cốt lõi của nhịp độ và sự uyển chuyển. Việc id Software không cân bằng quá mức đã là một kỳ tích. Họ tin tưởng người chơi. Vì thế mà cảm giác chơi mới tuyệt đến vậy.
Tôi vui vì Metal Eden được nhắc đến, nhưng doanh số tệ hại khiến tôi đau lòng. Chúng ta cần ngừng quan niệm rằng ‘indie’ chỉ là game pixel art hay visual novel. Một game hành động 3D có chiều sâu từ đội ngũ 10 người xứng đáng được chú ý nhiều hơn thế.
Thành thật mà nói, việc ‘nhập RPG’ vào thể loại bắn súng đang giết chết nó từng chút một. Thêm cây kỹ năng vô nghĩa và bánh xe lựa chọn đối thoại vào game chuyên bắn đầu? Dying Light: The Beast cuối cùng đã nói: ‘đủ rồi’.
Cơ chế ‘xoá nhân vật tự nguyện’ trong ARC Raiders là thiên tài. Nó cho bạn phần thưởng tiến triển đồng thời để bạn sống lại cảm giác hồi hộp lúc đầu game. Tại sao không có thêm game nào làm điều này?
Tôi đánh giá cao sự sáng tạo, nhưng con tôi đã chơi xong Metroid Prime 4 trong hai cuối tuần. Với giá 70 đô? Thật đau lòng. Sáng tạo không có nghĩa là game phải ngắn hơn.
Điều đó cũng hợp lý. Nhưng đôi khi, thiết kế chỉn chu đồng nghĩa với thời lượng ngắn gọn hơn. Vấn đề không phải là độ dài—mà là mỗi giây có cảm giác ‘xứng đáng’ hay không.
Borderlands 4 lần đầu khiến tôi cười mà không cần phải nhăn mặt. Ai ngờ được chứ? Gearbox đã sửa sai và mang đến sự hài hước thực sự. Vũ khí vẫn vui đến điên rồ.
Tôi đã dùng cần cẩu đập xuống xe tăng. Trong chế độ chơi đơn. Không phải đoạn phim chèn. Vì thế mà tôi chơi game PC.