This Guy Turned 'Call Me Maybe' Into a Slipknot Song — And It Slaps Harder Than Corey Taylor’s Drummer
Thằng này biến 'Call Me Maybe' thành bài hát kiểu Slipknot — mà nghe còn đã hơn cả trống thủ của Corey Taylor

Anthony Vincent, gã từng khiến series 'Ten Second Songs' thành trào lưu, giờ đang cover các hit pop theo phong cách Slipknot — và thật lòng, quá thiên tài. Hãy tưởng tượng 'WAP' nhưng kèm theo tiếng heo rên, trống đấm liên hồi và giọng hét đặc trưng của Corey Taylor. Đó là hiện thực rồi đấy.
Album 'SlipNOT Volume 1' của anh gồm các bài từ Carly Rae Jepsen đến Wham! — tất cả được làm lại với mặt nạ, tiếng gầm distortion và hỗn loạn thuần túy. Video nhạc 'Break Stuff', quay ngoài đời với cảnh giận dữ giả vì… hết kem cà phê, là nghệ thuật biểu diễn đỉnh cao thời Internet.
Tôi yêu cái này. Như thể Punk Goes Pop nhưng thật sự hài hước và sản xuất tốt hơn. Nghe 'Last Christmas' với trống double kick? Món quà lễ hội tôi không biết mình cần đến.
Làm dày trò mỉa mai quá mức sẽ sụp thành chân thành. Vincent không phải đang chế giễu metal — anh ấy đang tôn sùng nó. Mỗi tiếng trống 'tạch' là một bức thư tình.
Xem anh ta hét 'GET LOW' trong bộ đồ NASA ở siêu thị là thứ 'vô lý tuyệt mỹ' tôi thấy cả năm nay.
Tôi cho con xem cái này, giờ chúng nghĩ gầm gừ vào bánh ngũ cốc buổi sáng là chuyện bình thường. Cảm ơn nhé, Anthony.
Hồi 2004, Corey còn chẳng buồn nhìn vào bài cover pop. Giờ thì có thằng đội mặt nạ tự làm, cover Cardi B với hiệu ứng reverb công nghiệp. Thể loại này không còn luật lệ nữa.
Chịu chưa, anh ta giống Corey hơn cả chính Corey bây giờ luôn á? Anh ta bắt trọn tinh thần — cơn thịnh nộ, nỗi đau, kịch tính — mà không hề tự chế một tí nào.
Anh ta cũng cover NSYNC. Chắc là metal, nhưng có cái gì đó kỳ lạ mà dễ thương khi mấy thằng mặt nạ hét 'Bye Bye Bye' vào cọc phân làn đường.
Đây là đỉnh cao của hậu-irony. Ta không cười vì metal. Cũng không cười vì pop. Mà ta cười xuyên qua sự căng thẳng giữa hai thứ. Đó là nghệ thuật.