Thames Water’s ‘Profit’ Is Just a Bill Hike — Are We Paying for a Corporate Bailout?
Lợi nhuận của Thames Water chỉ là tăng giá hóa đơn — Phải chăng chúng ta đang trả tiền để cứu một tập đoàn?

Để tôi làm rõ: Thames Water lỗ 149 triệu bảng năm ngoái, xong tăng giá 31%, giờ lại có 'lợi nhuận' 414 triệu bảng, và chúng ta phải ăn mừng ư? Đây không phải phục hồi tài chính — mà là tận dụng quyền lực để moi tiền khi hệ thống ống dẫn đang nát vụn.
Họ muốn các chủ nợ tiếp quản, cơ quan quản lý xóa bỏ phạt trong 15 năm tới, và khách hàng tiếp tục đổ tiền qua hóa đơn cao hơn. Trong khi đó, 'tiến bộ vận hành' của họ là xả nước thải 292 lần — mà giờ lại là 'tốt hơn 20%'. Nói lại xem nào, sao cái này chưa phải là phim châm biếm xã hội tương lai?
Đây là ví dụ mẫu về rủi ro đạo đức. Các công ty tích lũy nợ không thể duy trì trong thời kỳ tư nhân hóa, chuyển chi phí môi trường ra ngoài, xong lại đòi được miễn phạt khi thua lỗ. Nhà nước đang bị tống tiền bằng chính sự trì trệ của khủng hoảng.
Tôi chẳng quan tâm gì đến những chủ nợ hay bảng cân đối. Nước vòi nhà tôi mùa hè năm ngoái ngửi như đầm lầy. Tôi chỉ muốn nước sạch và bãi biển không rác thải. Đòi hỏi đó mà cũng quá ư?
Các chủ nợ có lý khi đòi hỏi sự khoan hồng. Nếu không có sự tham gia của nhà đầu tư, bạn sẽ có quốc doanh — tức là tiền thuế chảy vào túi doanh nghiệp và hiệu quả giảm dài hạn.
Miễn phạt vi phạm môi trường trong 15 năm không phải là quản lý — mà là đại xá cho doanh nghiệp. Bạn không thể cứu một công ty cấp nước bằng cách cho phép nó phạm luật vô tư.
Ồ, lại là ông anh tài chính đang bênh những triệu phú sở hữu nợ của công ty nước sắp sập. Có gì bất ngờ đâu.
Tôi từng làm trên hệ thống này những năm 80. Tội ác thực sự không phải là phạt — mà là 40 năm trì hoãn bảo trì. Bạn không thể tính phí cho một hệ thống đang sụp đổ.
Chính phủ đang mắc kẹt trong thế hai chiều thua: để chủ nợ tiếp quản thiếu đảm bảo thì rủi ro dịch vụ tệ hơn, hoặc tự can thiệp lại bị đổ lỗi là xã hội chủ nghĩa phung phí. Đừng ngạc nhiên vì cuộc đàm phán cứ dàn dưa.
Chính xác. Đây không phải là vấn đề chính sách — mà là thất bại trong quản trị. Chúng ta trả tiền cho nước như trả cho không khí. Đó là quyền cơ bản của con người.