Entry-Level Jobs Are Vanishing—Is AI Stealing First Steps or Building a Smarter Future?
Các công việc đầu đời đang biến mất—AI đang nuốt chửng cơ hội đầu tiên hay kiến tạo tương lai thông minh hơn?

Số lượng tuyển dụng đầu vào tại Mỹ đã giảm 35% trong hai năm—và AI thậm chí đang nuốt luôn các vị trí thực tập. Cái ‘chân đạp vào cửa’ mà ai cũng hứa hẹn? Giờ giống như cánh cửa xoay—chỉ có điều nó vừa đóng sập vĩnh viễn.
Điều đáng sợ thực sự? Chính các CEO cũng từng là thực tập sinh. Cắt đứt dòng chảy nhân sự, bạn không chỉ sa thải sinh viên mới ra trường—bạn đang moi ruột hệ thống lãnh đạo tương lai. Bỗng nhiên, khẩu hiệu 'chạy nhanh và phá vỡ mọi thứ' nghe không còn ngầu nữa khi thứ bạn đang phá là chiếc thang nghề nghiệp của thế hệ kế tiếp.
Về mặt năng suất, AI xử lý các công việc đầu vào đơn thuần tốt hơn 10 lần và rẻ hơn 100 lần. Đâu cần thuê nhân viên phân tích trẻ nếu AI viết báo cáo chỉ trong vài giây? Đây không phải là tàn nhẫn—đây là tiến hóa. Thị trường thưởng cho hiệu quả, chứ không thưởng cho cảm xúc hoài cổ.
Hiệu quả không miễn phí. Bạn đang nén một hành trình sự nghiệp 40 năm vào 5 năm làm việc cật lực của đội ngũ trung cấp. Đây không phải là tiến hóa—đây là một quả bom hẹn giờ hệ thống. Kiệt sức, thiếu đột phá, khoảng trống lãnh đạo—cứ tận hưởng thành quả ngắn hạn đi.
Tôi chỉ muốn một cơ hội. Không phải đường mòn dễ dàng. Mà là một cơ hội. Nhưng mọi việc đều đòi ‘3 năm kinh nghiệm’ hoặc ‘thành thạo AI’. Tôi mới học Excel ở trường. Giờ đây đã không đủ nữa. Phải chăng hệ thống đang bảo chúng tôi biến mất?
Tôi đang dạy học sinh 16 tuổi của mình kỹ năng viết lời nhắc (prompt) và tự động hóa quy trình. Không phải vì xu hướng—mà vì nếu chúng không thể làm việc cùng AI, chúng sẽ chẳng có việc gì cả. Tương lai không chờ đợi. Chúng ta cũng vậy.
Này, 100 năm trước, thang máy làm nghề 'người điều khiển thang' lỗi thời. Ngày nay, ta không ai than khóc họ—ta dùng thời gian tiết kiệm để xây thứ hay hơn. AI giết chết các công việc đầu đời không phải là hồi kết. Đó là cú hích ta cần để định nghĩa lại giáo dục và trân trọng sáng tạo con người.
Cập nhật: Quản lý nói tôi làm tốt, nhưng công ty ‘tìm được giải pháp mở rộng tốt hơn’. Giờ tôi đi giao đồ ăn. Ai muốn mua cái cốc ‘Thực tập sinh tầm trung thế giới’ của tôi không?
Việc này đòi hỏi một chương trình đào tạo lại cấp quốc gia. Hãy tưởng tượng nếu chính phủ hợp tác với doanh nghiệp để đồng tài trợ chương trình học việc từ năm hai đại học. Chúng ta không bất lực—chúng ta chỉ đang thất bại trong hành động.
Buồn cười khi người ta gọi AI là ‘công cụ’ cho đến khi nó thay thế việc làm của họ. Rồi nó thành ‘quái vật’. Tôi chính là người xây hệ thống loại bỏ 20 vị trí đầu vào. Tôi có thấy tệ không? Một chút. Nhưng tiến bộ luôn có những hy sinh.