Is 'Pantry Cooking' Just a Fancy Lie Now? How $20 Olive Oil and Organic Chives Became 'Budget Meals'
Nấu ăn 'theo kiểu dự trữ' nay đã thành cái bẫy? Khi chai dầu oliu 20 đô và hành lá hữu cơ lại được gọi là 'món ăn tiết kiệm'

Cuốn sách nấu ăn 'kiểu dự trữ' mới của Alison Roman hứa hẹn những bữa ăn từ thứ bạn đang có sẵn, nhưng lạ một nỗi tôi lại mua thêm cả bột harissa, ớt Calabrian và óc chó hạng sang — chi ra nhiều tiền hơn bao giờ hết. Món thì ngon thật, nhưng đây đâu phải nấu ăn theo kiểu dự trữ. Đây là 'vét tủ lạnh' với ngân sách mua sắm ở Whole Foods.
Nấu ăn kiểu dự trữ thuở xưa là sự hy sinh: biến đậu pinto thành súp cà chua, hay gọi món bánh mì cá mòi là 'canapé' với giọng sang trọng. Còn giờ thì là tỏi nướng, phô mai Gruyere và các loại thảo mộc phải mua tươi. Khi nào mà sự tiết kiệm lại đắt đỏ đến thế?
Tôi hiểu ý phê bình, nhưng có khi 'dự trữ' đã tiến hóa rồi. Giờ không còn là nấu ăn vì nghèo nữa — mà là sự linh hoạt và sáng tạo với nguyên liệu để được lâu. Roman dùng thảo mộc đông lạnh và cà chua đóng hộp. Vẫn là kiểu 'gần tủ dự trữ' mà.
Nói thật đi — ai mà gọi thì là tươi hay labne là 'thức ăn dự trữ sẵn' thì chắc chưa từng ăn bơ đậu phộng nguyên lọ lúc 2 giờ sáng vì tủ lạnh trống rỗng.
Từ 'tủ dự trữ' ban đầu chỉ một căn phòng để cất thực phẩm. Giờ nó thành thuật ngữ marketing. 'Nấu ăn kiểu dự trữ' bán cái ảo tưởng về sự tháo vát, nhưng thường đòi hỏi nguyên liệu khan hiếm. Không phải tiết kiệm — mà là 'sự khan hiếm được chọn lọc'.
Nói thật là tôi chỉ muốn những công thức nấu ăn không bắt tôi chạy tới ba tiệm khác nhau. Nếu phải mua chanh muối lẫn ớt Calabrian để làm 'thứ gì đó từ con số không', tôi thà ăn ngũ cốc còn hơn.
Kỳ thực, nấu ăn kiểu dự trữ hiện đại rất bao dung — nó mang hương vị toàn cầu vào bữa ăn thường ngày. Harissa hay chanh muối không phải là đồ xa xỉ; đó là những món ăn truyền thống ở nhiều nền văn hóa. Đây không phải phung phí, mà là sự trân trọng văn hóa.
Lol, ai còn có tủ dự trữ nữa? Tôi nấu ăn bằng tủ lạnh mini và lò nướng lò vi sóng. 'Thức ăn trữ sẵn' của tôi là mì ăn liền và nước sốt cay. Gọi tôi khi nào sách có công thức cho mấy món đó.
Vấn đề thật sự không phải cái tên — mà là chuyện lãng phí thực phẩm. Nếu những công thức này giúp mọi người dùng hết cà rốt và bắp cải thay vì vứt đi, tôi chẳng bận tâm nếu bạn gọi nó là 'phong cách dự trữ sành điệu'.
Buồn cười thật, giờ 'sáng tạo' lại có nghĩa là mua thứ tương đắt tiền nhập khẩu từ cửa hàng online. Hồi tôi học nghề, sáng tạo là dùng đồ thừa để nấu nước sốt. Nhưng biết gì nữa—tôi vẫn dùng dao, chứ không dùng app.