Michigan’s Economy Is a Jigsaw Puzzle – But Who’s Holding the Missing Pieces?
Kinh tế Michigan như một trò chơi ghép hình – Nhưng ai đang giữ những mảnh còn thiếu?

Bức tranh kinh tế mới nhất từ Michigan cho thấy một tiểu bang đầy mâu thuẫn: một thị trấn nông thôn kiệt quệ vì lạm phát, một thành phố công nghiệp chao đảo bởi chính sách thương mại bất định, và một vùng ngoại ô phát triển nhờ làn sóng đầu tư từ GM. Không phải một nền kinh tế – mà là ba nền kinh tế, dưới cùng bầu trời chính trị.
Thuế quan và đóng cửa chính phủ không phải chỉ là những chính sách trừu tượng – chúng đang đẩy giá cả tăng cao, làm khách hàng e dè, và khiến chủ doanh nghiệp nhỏ thức trắng đêm. Điều trớ trêu? Các nhà lãnh đạo địa phương cảm thấy gần gũi với người dân thật hơn những chính trị gia D.C. chưa từng đặt chân đến Battle Creek.
Tôi kinh doanh linh kiện cần gạt tuyết. Giá thành tôi tăng 21% trong ba tháng do thuế quan trên thép nhập khẩu. Tôi không thể gánh thêm chi phí – đành phải tăng giá bán. Giờ khách hàng nhìn tôi như thể tôi là kẻ tham lam. Trong khi đó, chính phủ đóng cửa? Nhân viên tôi không nhận lương, nhưng vẫn phải đóng tiền thuê nhà. Đừng nói với tôi về ‘kinh tế trào xuống’.
Buồn cười làm sao D.C. tranh luận về ‘nền kinh tế’ như thể nó là một bảng tính, trong khi các thị trưởng đang phát phiếu giảm giá thực phẩm. Các nhà lãnh đạo địa phương biết cộng đồng họ cần gì – không phải nhờ các cuộc khảo sát, mà vì họ sống ở đó.
Thuế quan chỉ là cách trang điểm để tăng giá cho người Mỹ. Đừng giả vờ đó là lá chắn yêu nước. Mọi linh kiện tôi nhập khẩu đều đắt hơn, nghĩa là mọi sản phẩm tôi bán cũng đắt hơn. Đó không phải bảo vệ – mà là lạm phát đội lốt quốc kỳ.
Chúng tôi rất phấn khích về việc mở rộng của GM. Đó là việc làm thực, đầu tư thực. Nhưng tuần này tôi đã nhận ba cuộc gọi từ nhà cung cấp Canada hỏi liệu tôi có thể thay họ cung linh kiện – vì thuế quan mới khiến việc vận chuyển của họ quá đắt. Chúng tôi không thể lấp khoảng trống đó trong một sớm một chiều.
Nhìn này, Michigan vốn dĩ chưa từng là một nền kinh tế duy nhất. Chúng tôi có nông trại, nhà máy và các thị trấn công nghệ gộp lại với nhau. Giả vờ rằng một chính sách liên bang có thể giải quyết mọi thứ giống như dùng búa tạ để sửa đồng hồ.
Việc làm thì tốt, nhưng tôi không thể mua nhà với lãi suất 8% và tiền thuê nhà tăng vọt. Tôi làm việc toàn thời gian, đối tác tôi cũng vậy – chúng tôi không hề lười biếng. Đơn giản là con số không hợp lý. Bao giờ các chính trị gia mới nhận ra đây không chỉ là ‘lạm phát’? Đây là sinh tồn.
Việc đóng cửa chính phủ không chỉ là một chiêu trò chính trị. Nó khiến người ta bỏ bữa, trì hoãn chăm sóc y tế và các nhà cung cấp nhỏ mất hợp đồng. Chúng ta đang đối xử với nền kinh tế 25 ngàn tỷ đô như chiếc heo đất gia đình.
Thuế quan có thể cân bằng lại thương mại dài hạn, nhưng nỗi đau trước mắt là có thật. Các nền kinh tế địa phương không phải phòng thí nghiệm – bạn không thể thử nghiệm trên sinh kế người dân như thể đó là lý thuyết.