Is 'Culinary Class Wars' Just a Cooking Show or the Most Powerful Economic Stimulus in Korea Right Now?
‘Chiến Trường Ẩm Thực’ chỉ là một chương trình nấu ăn hay đang trở thành ‘liều thuốc tăng trưởng’ mạnh nhất cho kinh tế Hàn Quốc?

Đừng giả vờ đây chỉ là việc ăn uống. ‘Chiến Trường Ẩm Thực’ đã biến các đầu bếp nổi tiếng thành những nhân tố tạo hiệu ứng lan tỏa kinh tế. Người hâm mộ không chỉ xem cho vui — họ lao vào nhà hàng, mua thịt kho đông lạnh ở 7-Eleven, và xếp hàng mua bánh kouign-amann 8 đô như thể đang săn hàng Supreme. Đây không còn là fan cuồng; đây là kinh tế học hành vi được xào với ớt cay.
Chương trình đã tạo ra một vòng lặp phản hồi văn hóa: nhiều tiếng vang hơn → doanh số tăng → nhiều hợp tác hơn → thêm tiếng vang. Và đừng để tôi bắt đầu về việc câu chuyện ‘ẩm thực là bản sắc’ đang biến những người Hàn trung lưu thành chuột thí nghiệm vui vẻ cho tiêu dùng thương hiệu. Cứ như thể Paris Hilton mở tủ lạnh kim chi và cả thiên hạ xếp hàng để chạm vào.
Tất nhiên, các hợp tác này có lợi nhuận, nhưng được bao lâu? Khi mùa phát sóng kết thúc, liệu mọi người có tiếp tục mua soju của Đầu bếp Choi chỉ vì ông nhìn ‘chịu đựng’ lúc kho thịt không? Chúng ta đang xem một ‘cú hích dopamine’ ngắn hạn đang mặc áo ‘phục hưng văn hóa’.
Là người chạy một tiệm bánh nhỏ, tôi nói: tuyệt vời. Doanh số kouign-amann của tôi tăng ba lần sau khi Son Jong-won nhắc đến trên show. Khách giờ hỏi: ‘Cái này là loại nổi tiếng hả?’ — tôi gật đầu, dù bánh tôi làm từ bột đông lạnh. Sống được là sống.
Đây mới là mô hình hợp tác trong mơ — sự kết hợp sâu sắc giữa triết lý đầu bếp và bản sắc thương hiệu. Balvenie không chỉ dán mặt đầu bếp lên chai. Họ đang cùng viết một câu chuyện nơi di sản, nghề thủ công và cảm xúc hòa quyện. Và đó là cách biến rượu thành di sản.
Cùng xem con số: số người dùng hoạt động của CatchTable tăng 1.6 lần, lượng người đăng ký mới tăng 1.5 lần theo tuần, 20.000 bát sundaeguk bán ra trong một tháng. Đây không phải là ‘cơn sốt’ — đây là độ co giãn cầu xảy ra thực tế.
Giờ chúng ta đang lãng mạn hóa lao động? Một đầu bếp căn-tin thành anh hùng quốc gia chỉ vì bà làm món xúc xích huyết thành mốt? Đừng có ngốc. Đây là chủ nghĩa tư bản giai đoạn cuối đang dùng hoài niệm và ăn để xả stress như vũ khí.
Bạn nghĩ chỉ là hoài niệm à? Không — là sự chân thật. Người ta khao khát những câu chuyện thật. Khi một đầu bếp kể về công thức của bà mình, đó không phải là thao túng. Đó là sự thật cảm xúc. Và điều đó mới bán được hàng.
Đúng vậy! Tôi không quan tâm đó có phải là thao túng hay không. Tiền thuê nhà tôi đã nộp. Con tôi được ăn. Đó mới là sự thật cảm xúc thực sự.
Các bạn suy nghĩ quá. Tôi chỉ muốn chai soju in hình mặt tôi thôi.