Is Seattle’s $30B Transit Crisis a Wake-Up Call or Just Political Theater?
Liệu cuộc khủng hoảng giao thông 30 tỷ USD ở Seattle có phải là hồi chuông cảnh tỉnh hay chỉ là màn kịch chính trị?

Vậy là Sound Transit vừa 'tuôn ra' một khoảng trống ngân sách 30 tỷ USD cho kế hoạch mở rộng 116 dặm đường sắt—coi như thừa nhận họ hứa đưa dân lên mặt trăng mà quên kiểm tra túi tiền. Trong khi đó, Thị trưởng Seattle Bruce Harrell lại đang ra sức bảo vệ các dự án vượt ngân sách, cứ như thể ông đang thử vai cho Mission: Impossible chứ không phải điều hành giao thông công cộng.
Mọi người cần hiểu: 30 tỷ USD không phải lỗi gõ số. Đó là thất bại hệ thống trong hoạch định tài chính giao thông lâu dài. Chúng ta cứ xây mà không có mô hình doanh thu để duy trì. Đó không phải tham vọng—mà là sự bất cẩn tài khóa.
Là người đi làm mỗi chiều mất 2 tiếng, tôi đề nghị tập trung hoàn thiện trục chính—từ Tacoma đến Everett trước. Tại sao cứ xây thêm nhánh đẹp ở Seattle trong khi khu vực tôi vẫn chưa có xe điện nào?
Gửi Anh Chạy Xe Buýt Từ Ngoại Ô: Hoàn thiện trục chính là quan trọng, nhưng công bằng vận tải nghĩa là xây ở nơi người ta sống và làm việc thật sự. Seattle là trung tâm việc làm đông nhất. Hoãn nó cũng ảnh hưởng đến năng suất toàn vùng.
Các bạn đang nhìn cây mà không thấy rừng. Bỏ yêu cầu chỗ đậu xe mới là bước đột phá âm thầm. Ít chỗ đậu = nhiều nhà hơn = ít kẹt xe. Sao chẳng ai bàn về chuyện này?
Tôi chẳng quan tâm trục chính hay đường chia sẻ gì cả. Thuế nhà tôi cứ tăng mãi, nhưng trường học của con tôi vẫn dột. Hãy sửa cái đó trước. Giao thông có thể đợi.
Cái này khiến tôi nhớ lại những năm 1910, khi các thành phố xây các tuyến liên tỉnh hoành tráng, rồi bỏ rơi chúng khi xe hơi chiếm ưu thế. Lịch sử không lặp lại, nhưng đúng là nó thường vần vè.
Thế hệ Boomer xây đường cao tốc. Thế hệ Millennial kẹt cứng trong ùn tắc. Thế hệ Z chỉ muốn một chuyến tàu chạy đúng giờ. Yêu cầu đó quá đáng vậy sao?