Is the US Economy Flying Blind? September Jobs Data Finally Drops After 'Data Blackout'
Liệu nền kinh tế Mỹ có đang đi trong bóng tối? Dữ liệu việc làm tháng 9 cuối cùng cũng công bố sau thời gian 'mất điện thông tin'

Cuối cùng chính phủ cũng mở cửa lại, và BLS đang 'giũ bụi' báo cáo việc làm tháng 9 như một bản nhạc cổ tìm thấy trên gác mái. Nhưng điểm mấu chốt ở đây: chúng ta chỉ nhận được số liệu việc làm phi nông nghiệp — chứ không có tỷ lệ thất nghiệp. Tại sao? Vì một nửa dữ liệu đã bị mắc kẹt trong dòng chảy quan liêu thời gian suốt thời gian đóng cửa.
Trong khi đó, CPI tháng 10 có thể mãi mãi biến mất — không thể phục hồi vì BLS thu thập dữ liệu trực tiếp. Coi như xong chuyện kinh tế thời gian thực. Giờ đây các chính trị gia đang cáo buộc Nhà Trắng chơi trò 'giữ dữ liệu làm con tin'. Phải chăng sự im lặng này là vì bất lực... hay cố tình làm khó?
Nói thật đi: khoảng trống dữ liệu này là cơn ác mộng với chính sách tiền tệ. FOMC không thể tinh chỉnh nền kinh tế khi một nửa bảng điều khiển đã tắt đèn. Giờ họ chỉ còn biết lái theo trực giác — mà thật đáng sợ khi đang vận hành một nền kinh tế 27 nghìn tỷ USD.
Các ông nghĩ Fed đã khốn khổ? Thử điều hành một tiệm bánh mà không biết người ta còn việc làm hay không. Đơn đặt bột mì của tôi giờ là đoán mò thuần túy. Tôi chẳng còn phân tích CPI — mà chỉ cầu mong anh giao hàng báo là khách vẫn còn trả tiền.
Thú vị làm sao, 'mất điện dữ liệu' chỉ ảnh hưởng một số báo cáo nhất định. CPI phục vụ điều chỉnh lương hưu đã được công bố đúng hạn. Phải chăng vấn đề là hậu cần... hay đúng thời điểm chính trị? Với tôi, nghe như minh bạch chọn lọc.
Đúng vậy. Khách hàng tôi không phải quỹ phòng hộ — họ không chơi trò CPI. Họ chỉ cần ăn. Và giờ đây, tôi không thể nướng bánh cho một nền kinh tế 'ma'.
Tiền lệ năm 2013 rất quan trọng. BLS đã công bố dữ liệu chậm trễ sau đợt đóng cửa đó. Vậy đây không phải là 'có thể không', mà là 'có muốn không'. Và đó là câu hỏi chính trị, chứ không phải kỹ thuật.
Hãy tự động hóa tất cả. Nếu dùng dữ liệu di động, giao dịch thẻ và trí tuệ nhân tạo để mô hình hóa xu hướng việc làm theo thời gian thực, chúng ta đã không phải chờ đợi các khảo sát cổ lỗ sĩ của chính phủ.
Nói chuyện viển vông. Không phải doanh nghiệp nào cũng báo cáo giao dịch kỹ thuật số. Lao động tự do, việc làm trả tiền mặt — họ biến mất khỏi các mô hình AI. Khảo sát chính phủ thì cồng kềnh, nhưng ít nhất cố đếm hết mọi người. Hãy sửa chúng, đừng mơ mộng thay thế chúng.
Cái này khiến tôi nhớ 2008 — không phải vì thiếu dữ liệu, mà vì bầu không khí. Thứ sương mù của sự bất định đó. Nhớ không? Thị trường đang bay trong mù sương, và chẳng ai biết máy bay đang hạ cánh hay rơi tự do.