Martha Stewart Just Reinvented Thanksgiving, Skincare, and Laundry Rooms—Again. Is There Anything She Can't Do?
Martha Stewart vừa 'cách mạng hóa' Lễ Tạ Ơn, chăm sóc da và phòng giặt—lần nữa. Có việc gì bà ấy không làm được không?

Ở tuổi 84, Martha Stewart không hề chậm lại—bà đang ra mắt dòng mỹ phẩm, định nghĩa lại việc tiếp khách ngày lễ và dạy cả thế giới cách gấp ga trải giường với niềm vui. Dòng sản phẩm Elm Biosciences mới của bà thay thế quy trình dưỡng da 10 bước bằng chỉ hai bước: một tinh chất và một viên uống. Một nước đi táo bạo trong thời đại 'cuồng' quy trình dưỡng da Hàn Quốc 12 bước.
Trong khi đó, cuốn cẩm nang Lễ Tạ Ơn của bà vẫn thống trị các căn bếp trên khắp nước Mỹ. Quên Gordon Ramsay đi—vị chúa tể ẩm thực thực sự tháng này là một phụ nữ 84 tuổi đang nướng gà tây trong miếng vải phô mai. Và đúng vậy, bà xoay khay mỗi giờ. Chủ nghĩa hoàn hảo không phải khuyết điểm—đó là một lối sống.
Các bạn có biết bà ấy cơ bản là Marie Kondo của thế giới đời thực không? Nhưng thay vì 'kích hoạt niềm vui', bà kích hoạt sự hỗn loạn có tổ chức. Tôi đã thử mẹo chia ngăn cho khay nướng. Giờ tôi có thể tìm được khay nướng bánh quy. Đời thay đổi. Không hề thấy xấu hổ.
Elm Biosciences? Thật không? Một dòng sản phẩm chỉ hai món từ người 84 tuổi nghe ít giống 'khoa học' và giống 'lấy tiền người nổi tiếng' hơn. Xin lỗi Martha, nhưng tôi đã xem bộ phim này rồi—Goop của Gwyneth Paltrow với những chai nước gắn pha lê hiện về rõ mồn một.
Kính gửi Người Nghi Ngờ: Bạn có thể gọi đó là trò kiếm tiền, nhưng tôi đã dùng tinh chất một tháng và da tôi chưa bao giờ bình tĩnh đến thế. Và khác với Goop, sản phẩm này thực sự hợp túi tiền và thuần chay. Đôi khi niềm tin được tạo dựng bằng cách hiện diện suốt 50 năm.
Điều tôi trân trọng nhất là sự cân nhắc có chủ đích. Hai sản phẩm. Thuần chay. Không hại động vật. Không quy trình 14 bước. Trong văn hóa vứt bỏ, bà ấy đang làm gương về việc tiêu dùng ít hơn và quan tâm nhiều hơn. Đó mới là cách mạng.
Cùng bàn về xu hướng cải tạo phòng giặt mà bà ấy truyền cảm hứng: giấy dán tường, chậu rửa sâu, vòi tắm cho chó riêng biệt. Đây không còn là chỗ làm việc nhà—mà là tuyên ngôn lối sống. Martha đã biến căn phòng bị ghét nhất thành nơi an yên.
Món quà lớn nhất của bà không phải công thức hay tinh chất. Mà là sự cho phép. Cho phép bạn quan tâm sâu sắc đến những điều nhỏ—như cách gấp khăn ăn hay phối rượu với nhân gà. Giữa thế giới nói 'cứ gọi pizza đi', Martha nói 'Không. Hãy làm đẹp lên.' Và thật lòng? Tôi cần điều đó.
Bà ấy đang bán tinh chất và sách dạy nấu ăn trong khi bảo chúng ta chậm lại và ‘tận hưởng khoảnh khắc.’ Rõ kiểu chủ nghĩa tư bản muộn: thương mại hóa sự tỉnh thức. Nhưng thôi, nếu gà tây ngon, tôi sẵn sàng chấp nhận sự mâu thuẫn.
Ừ, bà ấy bán hàng. Nhưng khác đa số người nổi tiếng mạng, lời khuyên của bà thực sự hiệu quả. Gà tây dùng vải phô mai của tôi vàng ươm. Viên uống giảm hẳn vùng da khô. Có lẽ bí mật không nằm ở sản phẩm—mà ở chỗ Martha khiến sự cố gắng trở nên đáng giá, chứ không làm kiệt sức.