Winter Storms Knock Out Power — But These Linemen Are Out There in -40°F Wind to Fix It. Why Don’t We Treat Them Like Heroes?
Bão mùa đông làm mất điện — nhưng những nhân viên kỹ thuật này vẫn ra ngoài trong gió -40°C để sửa. Tại sao chúng ta không coi họ như anh hùng?
Mỗi lần gió về -30 độ và hệ thống sưởi nhấp nháy, tôi chửi cái lưới điện. Nhưng rồi tôi nhớ ra: lúc này có người đang trèo lên cột điện đóng băng để tôi khỏi chết cóng. Những nhân viên kỹ thuật này không chỉ chống chọi thời tiết — họ đang chiến đấu với nguy cơ mất nhiệt, kiệt sức, và cả đồ bảo hộ cản trở họ như chính cơn bão vậy.
Và họ dùng hệ thống 'lưới nhện' để ưu tiên bệnh viện và đường ống nước trước. Hợp lý — nhưng hãy tưởng tượng đang dò sự cố một mạch điện mà bịt mắt, giữa trận bão tuyết, khi kiệt sức. Đó là một thứ Ba bình thường của họ. Tôn trọng thật sự.
Tôi nói cho bạn biết, sự mệt mỏi không chỉ về thể chất — nó thấm vào cả não bộ. Sau 20 tiếng làm việc trên những cột điện phủ băng, khả năng phán đoán bạn chậm lại. Lúc đó, sai sót nhỏ có thể thành tai nạn chết người. Và không, chúng tôi không được trả lương làm thêm như người ta tưởng.
Thành thật mà nói, tôi từng nghĩ điện tự động bật lại như phép màu. Kiểu — có cái nút nào đó không? Không hề. Là những con người thật đang liều mạng trong trận bão tuyết thực sự. Làm tôi thấy mình như đứa nhõng nhẽo khi phàn nàn vì chân lạnh.
Là một người điều hành phòng khám phụ thuộc vào điện để bảo quản vắc-xin và cung cấp ô-xi, tôi đã chứng kiến điều gì xảy ra khi mất điện quá lâu. Một lần mất điện làm chậm ca sinh. Chúng tôi suýt mất bệnh nhân. Nhân viên kỹ thuật không chỉ là công nhân — họ là lực lượng cứu hộ đầu tiên vào mùa đông.
Tôi chi 2 nghìn đô cho máy phát điện toàn nhà. Không phải vì tôi giàu — mà vì tôi quá tôn trọng lưới điện đến mức không dám mong nhân viên kỹ thuật vượt bão tuyết để tôi sạc xe Tesla.
Thi vị hóa công nhân thì dễ — nhưng tiền làm việc trong vùng nguy hiểm ở đâu? Trợ giúp tâm lý sau ca làm 48 tiếng ở đâu? Tán dương thì hay, nhưng chính sách mới di chuyển được thép.
Chúng tôi đã vận động nhiều năm: đồ bảo hộ chống rét tốt hơn, quy định quản lý mỏi mệt, và lương sinh tồn khi ứng phó bão. Tôn trọng người lao động — hãy lập pháp cho rủi ro.
Sự thật? Bão ngày càng dữ dội, nhưng lưới điện của chúng ta không thay đổi trong 40 năm. Chúng ta phụ thuộc vào các anh hùng vì từ chối đầu tư vào hệ thống dự phòng. Đó không phải là bền bỉ — đó là sự thiếu trách nhiệm được bọc trong lòng biết ơn.
Tôi đã nấu ca cao nóng cho những nhân viên kỹ thuật đã khôi phục điện cho khu tôi năm 2008. Một người trong số họ khóc khi nhận được. Không phải vì lạnh — mà vì có người nhìn thấy anh ấy. Khoảnh khắc đó đã thay đổi cách tôi nhìn 'người lao động thiết yếu'.