German President Drops Oasis Bombshell in Brexit Speech: Is This the Reconciliation Anthem We Never Saw Coming?
Tổng thống Đức bất ngờ trích lời Oasis trong bài phát biểu về Brexit: Phải chăng đây là bản hòm hòa giải mà chẳng ai ngờ tới?

Tổng thống Đức vừa so sánh quan hệ Anh-Đức sau Brexit với việc hai anh em nhà Oasis đoàn tụ sau 16 năm ghét cay ghét đắng nhau? Frank-Walter Steinmeier đã thật sự hóa thân thành nhà ngoại giao rock với trích dẫn 'Don’t Look Back in Anger' trong bài phát biểu tại Quốc hội. Hãy cảm nhận điều này: một bài nhạc rock giờ đã trở thành ẩn dụ chính trị đỉnh cao.
Rồi ông ấy đến V&A, đứng ngắm chiếc áo biểu diễn cũ của Bowie, và nhắc đến 'Cool Britannia' như thể ta không vừa trải qua năm năm trời úp mặt vào tay vì từng bản tin Brexit. Thật lòng, nếu Oasis có thể đoàn tụ, thì liệu Anh và EU có thể thôi 'cắt liên lạc' và cuối cùng 'hẹn hò' luôn không?
Bài phát biểu của Steinmeier thực sự tài tình. Sử dụng những biểu tượng văn hóa mà người Anh và Đức đều biết—Oasis, Bowie, thậm chí cả cỗ xe trượt tuyết—giúp làm dịu đi thông điệp chính trị. Đó là ngoại giao có tâm hồn. Câu trích 'Don’t Look Back in Anger'? Tuyệt phẩm. Nó công nhận sự tức giận, cay đắng, nhưng biến nó thành một lựa chọn: chúng ta có thể bước tiếp.
Ơn trời, giờ nỗi đau dân tộc của tôi lại bị so sánh với cuộc cãi vã của ban nhạc rock. Ban đầu họ lấy đi cả quả chuối của tôi ở cửa khẩu, giờ lại bảo tôi 'cứ quên đi' bằng một đoạn điệp khúc Britpop thập niên 90. Xin lỗi, nhưng không có chiếc áo nào của Bowie đủ che đậy tình trạng suy thoái kinh tế từ năm 2020.
Đây là trường hợp kinh điển về ngoại giao mềm. Đức không chỉ xin lỗi quá khứ hay đàm phán các thỏa thuận thương mại — họ đang mời Anh tham gia vào một câu chuyện văn hóa chung. Bowie ở Berlin, Oasis hàn gắn vết thương, các chuyến thăm hoàng gia — tất cả là những sợi chỉ của ngoại giao cảm xúc. Khi chính trị thất bại, văn hóa đại chúng xây cầu nối.
Ngoại giao cảm xúc? Xin đừng. Hãy cho tôi xem số liệu thương mại trước khi đưa tôi một chiếc áo phông cổ.
Là người hâm mộ, tôi ngạc nhiên khi họ làm được điều này. Việc Oasis đoàn tụ giống như ‘thứ lâm’ đối với người yêu Britpop. Steinmeier viện dẫn khoảnh khắc ấy? Đó là thơ chính trị. Ông ấy không trích bất kỳ bài hát nào — mà chọn đúng bài nơi người kể chuyện tha thứ cho cha mình. Ẩn dụ này sâu sắc hơn nhiều người tưởng.
Là người từng lớn lên với bài hát đó, nghe nó trong bối cảnh ngoại giao khiến tôi nổi da gà. Đây không chỉ là nỗi nhớ cũ — mà là lời kêu gọi trưởng thành. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể chọn cách tiến về phía trước.
Tất cả biểu tượng này đều hay, nhưng có giải quyết được cảnh xe tải xếp hàng ở Dover không? Bài phát biểu hay, chuyến thăm bảo tàng dễ thương — nhưng khi nào thì chúng ta có một thỏa thuận thương mại thực sự?
Đừng quên — ông ấy sắp đến thăm tàn tích Nhà thờ Coventry. Đó không phải là quảng cáo PR ngẫu nhiên. Đó là hành động chủ đích tưởng niệm và sám hối. Ẩn dụ về Oasis là lớp đường; chuyến thăm Coventry mới là viên thuốc đắng.