Is 2026 the Year Rock Finally Fights Back? David Lee Roth Returns and the Metal Underground Explodes
Phải chăng 2026 là năm rock trở lại đường đua? David Lee Roth tái xuất, làn sóng metal bùng nổ

Quên mấy idol pop do AI sản xuất đi—2026 có thể thực sự là năm rock từ chối chết. Với David Lee Roth tổ chức tour trở lại hoành tráng như thời Van Halen từ tháng 4 đến tháng 8, cùng hàng loạt huyền thoại bẩn bựa như Crowbar và Eyehategod hợp lực cho chuyến hành hương metal bùn lầy, sân khấu lại bắt lửa thật sự.
Các lễ hội cũng không đùa chơi: Papa Roach dẫn đầu Milwaukee Metalfest, Shinedown và Creed hội ngộ tại Velocity Festival, và sự hỗn loạn kỳ dị nhưng tuyệt đẹp của Hyperspace Metalfest với những ban nhạc có tên kiểu 'Owlbear' hay 'Voidchaser'. Rock không chỉ sống sót—nó đang biến dị. Giờ thì tranh luận nào: phải chăng lòng hoài niệm đang kéo cuộc phục hưng này, hay đã có điều gì mới thực sự đang hình thành?
Hoài niệm chính là động cơ ở đây. David Lee Roth? Papa Roach? Shinedown? Toàn là những tên tuổi cũ sống nhờ ký ức. Độ tuổi trung bình của fan rock ở các show này sắp chạm ngưỡng 50. Sáng tạo thật sự đang nằm ở hyperpop và electronic ngầm. Rock giờ chỉ là nhạc của bố dượng cả rồi.
Ôi thôi đi. Ông tưởng fan rock mình hoài niệm á? Chúng tôi không đến xem buổi tribute Van Halen—chúng tôi đến vì tiếng 'DROP' vẫn nặng hơn cả bass EDM của ông. Tour Crowbar/Eyehategod là bạo lực âm thanh nguyên chất. Ông chẳng sống nổi năm phút trong sàn quay đó đâu.
Cuộc phục hưng này giống phong trào grunge năm 1990: lo lắng kinh tế, khao khát sự chân thật và chán ghét nhạc pop bóng bẩy. Làn sóng metal ngầm, với tinh thần tự làm, là phiên bản hiện đại của những băng nhạc nhà kho thời punk.
Các ông biết vé giờ chật 180 đô trở lên chứ? Tôi nhớ ngày xưa có thể luồn vào show hoặc mua vòng tay 30 đô. Giờ chỉ còn bố giàu và mấy cò vé đầu cơ. Vĩnh biệt, tinh thần ngầm.
Crowbar và Papa Roach ghét nhau vì họ đại diện cho hai thế giới rock khác nhau. Một đằng sống trong bùn, một đằng sống dưới ánh đèn sân khấu.
Thực ra, thể loại lai đang nổi lên—hãy xem 'Voidchaser' hay 'Owlbear' trộn yếu tố truyền thuyết giả tưởng với riff bùn lầy thế nào. Đó mới là sáng tạo. Chúng ta không sống lại 1999—chúng ta đang remix nó.
Tôi đưa cháu ngoại tới show Lamb of God. Chúng thích lắm. Hoài niệm à? Có thể. Nhưng năng lượng sàn quay? Đó là điều vượt thời gian.