When Fame Got Too Loud, He Chose a Bar Stool Over a Mic — Was This the Smartest Career Move or Rock Star Burnout?
Khi tiếng tăm trở nên ồn ào quá, anh ấy chọn chiếc ghế quán bar thay vì mic — Đây là bước đi khôn ngoan nhất hay chỉ là kiệt sức vì nổi tiếng?
:max_bytes(150000):strip_icc():focal(742x436:744x438)/Adam-Duritz-Pre-GRAMMY-Party-2002-121725-162bd6dc628f4bc2a6962ddd8b26fabd.jpg)
Nói thật đi: năm 1993, nếu bạn sống gần cái radio nào, bạn chắc chắn nghe 'Mr. Jones' lặp đi lặp lại. Counting Crows vụt nổi — một ban nhạc alt-rock kỳ lạ, đầy thi ca và thô ráp cảm xúc, dẫn dắt bởi Adam Duritz, một anh chàng tóc dreadlock và bày lòng ra ngoài áo.
Rồi sau đó, ở đỉnh cao danh vọng, Duritz làm một điều điên rồ: anh bỏ ánh đèn sân khấu và trở thành bartender ở Viper Room. Không phải quán bình dân nào — đây là nơi có những ngôi sao hạng A, Allen Ginsberg ăn taco, Jack Nicholson bước vào như thể đây là nhà mình. Và Duritz phục vụ đồ uống cho họ. Anh gọi đây là 'năm hấp dẫn nhất đời tôi'.
Anh ta đang chạy trốn danh vọng hay chạy về phía cảm hứng? Album tiếp theo của anh, Recovering the Satellites, sâu sắc nội tâm và tài tình về lời ca. Đôi khi điều tốt nhất một tâm hồn sáng tạo có thể làm là biến mất.
Đây là sự thể hiện đẳng cấp đỉnh cao: nổi tiếng đến mức có thể rời bỏ danh vọng để chỉ ngồi pha rượu và chơi với những huyền thoại. Phần lớn người ta vắt óc để có được cái đó. Còn Duritz thì sống thật. Rồi còn sáng tác nhạc về nó nữa.
Duritz không chỉ kiệt sức — anh ấy chủ động thải độc. Anh cần kết nối con người ở ngoài sân khấu. Những đêm ở quán bar không phải là nghỉ ngơi; là nghiên cứu thực địa cho một tâm hồn đang hồi phục.
Hồi đó, ban nhạc hoặc là bán mình hoặc là trung thành. Counting Crows chọn giữa hai: họ nổi tiếng, nhưng chưa từng ngừng hát về lo âu, bản dạng, và rắc rối cảm xúc. Duritz giữ nguyên sự lộn xộn của mình. Đó là lý do chúng tôi yêu họ.
Ừ thì, họ gây tranh cãi. Nhưng còn hơn là được ai cũng thích mà quên ngay lập tức? Tôi chọn ban nhạc có cá tính hơn nhạc nền công sở bất cứ lúc nào.
Tôi chẳng quan tâm ai nói gì. Bài 'Round Here' đánh thẳng vào bụng tôi mỗi lần nghe. Như thể Duritz với tay vào não tuổi teen của tôi và viết riêng cho tôi vậy.
Ừ, câu chuyện cũng hay. Nhưng đừng lãng mạn hóa nghèo đói. Bartender có thể trả tiền thuê nhà, nhưng phần lớn người làm nghề này không gặp Jack Nicholson. Họ chỉ đang sống qua ngày.
Phim tài liệu này có vẻ không ngại phơi bày sự lộn xộn đằng sau âm nhạc. Nói thật: tôi cần nó trong danh sách xem liền. Ngày 18 tháng Mười Hai còn lâu quá.
Điều làm nên sự đặc biệt của những năm 90 là sự chân thành không bị cho là ngớ ngẩn. Bạn có thể yếu đuối sâu sắc mà vẫn dẫn đầu bảng xếp hạng. Duritz không xin lỗi vì điều đó. Đó là di sản.