Is This 384-Foot Floating Empire a Yachting Revolution or Just 7 Figures of Overkill?
Liệu đế chế nổi 384 foot này là cách mạng ngành du thuyền hay đơn giản chỉ là phô trương thừa thãi?

Vậy là Lürssen vừa hạ thủy Boardwalk — một tượng đài 384 foot cho mọi thứ đúng và sai trong ngành du thuyền hiện đại. Hai sân đáp trực thăng? Cũng thú vị. Ba hồ bơi? Điên rồ thật. Nhưng thành thật đi: mấy người thực sự cần đến một khu beach club, hai sân bay trực thăng đứng, và nơi ngắm hoàng hôn đắt hơn cả ngân sách hoạt động của một startup?
À, và chủ nhân? Không ai khác chính là Tilman Fertitta — gã đàn ông sống trên du thuyền giữa các nhiệm kỳ làm đại sứ. Bạn biết mình đã 'làm nên sự nghiệp' khi chỗ đi làm chỉ cần đi từ cung điện nổi đến các buổi tiếp tân ngoại giao. Nhưng nghiêm túc đi, đây là tương lai của giới siêu giàu hay chỉ là màn khoe khoang đỉnh cao?
Hãy nói về lượng khí thải. Một sân đáp trực thăng đã là quá mức. Hai cái? Đó không phải thư giãn — mà là tuyên ngôn. Một tuyên ngôn nói rằng: ‘Tôi có thể thải gấp đôi lượng khí độc mà không phải chịu hậu quả.’ Và trước khi ai đó nói ‘Nhưng tàu thuyền vốn dành cho người giàu mà,’ hãy nhớ: biến đổi khí hậu chẳng quan tâm bạn là ai.
Ê, bạn đang giận vì mấy cái sân đáp hả? Thật vậy sao? Đây là nghệ thuật. Đây là dáng vẻ của tham vọng con người khi tiền không còn là vấn đề. Bạn nghĩ Da Vinci lo về lượng khí thải khi vẽ Mona Lisa không? Chưa bao giờ. Ông chỉ đơn giản là sáng tạo.
Thú vị đây: hai sân đáp không hề dư thừa. Cái phía trước dành cho máy bay VTOL nhẹ, cái phía sau dành cho trực thăng thường nặng hơn. Đây là về sự linh hoạt vận hành, không phải cái tôi. Ngoài ra, các bệ gập ra hai bên? Chính là vàng ròng trong thiết kế tàu biển — cho phép khách hàng chạm nước an toàn dù mớn nước sâu.
Các bạn có biết con tàu này chắc tốn 150-200 triệu đô, đúng không? Rồi chi phí vận hành mỗi năm khoảng 10 triệu? Không phải xe du lịch. Mà là tài sản dễ chuyển đổi có thêm sàn tắm nắng.
Không có ảnh nội thất? Đau lòng thật. Nhưng bố cục sàn cho thấy phong cách tối giản-hoành tráng — đường nét sạch sẽ, tầm nhìn rộng, nhưng vẫn đầy tính năng. Tôi sẵn sàng bán linh hồn để xem họ bố trí lối đi giữa các tầng ra sao. À, đặt tên mọi du thuyền là Boardwalk? Táo bạo. Hoặc nhàm chán. Tùy gu bạn.
Nhân tiện, đại sứ rất trân trọng sự kín tiếng và đang tập trung vào ngoại giao. Tuy nhiên, chúng tôi thừa nhận Boardwalk tượng trưng cho sáng tạo Mỹ — thành tựu tư nhân kết hợp kỹ thuật Đức. Không phải phô trương. Mà là đỉnh cao.
Và đây: ‘không phải dư thừa, mà là đỉnh cao.’ Thao tác đổi tên kinh điển. Như gọi máy bay riêng là ‘văn phòng di động.’ Nhưng thôi, nếu điều đó giúp bạn yên tâm về mặt đạo đức…