Timothée Chalamet as a Table Tennis Pro? This Might Be the Weirdest (and Best) Sports Movie in Years
Timothée Chalamet vào vai tay vợt bóng bàn? Có khi nào đây là phim thể thao kỳ lạ nhất—và hay nhất—trong nhiều năm?

Tôi tóm lại xem có đúng không: Timothée Chalamet, vừa xong vai Bob Dylan, giờ chuyển hẳn sang một thần đồng bóng bàn hư cấu? Còn chưa hết — anh ấy vào vai nghiêm túc, rõ ràng là tập luyện cả tháng trời để bắt chước chuẩn xác phong cách vận động. A24 quả thật bảo: 'Cứ làm một bộ phim thể thao mà kiểu như Uncut Gems bị phê thuốc vậy.'
Nhưng đây mới là tin chính: Tyler, the Creator bước vào vai điện ảnh lớn đầu tiên trong sự nghiệp. Anh không chỉ làm nhạc — mà là DIỄN xuất. Và nếu đoạn trailer là gì đó đáng tin cậy, thì anh mang nguyên năng lượng hỗn loạn, điên rồ mà chúng ta yêu thích từ các video âm nhạc lên màn ảnh rộng. Thành thật mà nói, đây có thể là cú chọn diễn viên tài tình nhất mà chẳng ai đoán trước được.
Josh Safdie làm phim một mình? Cuối cùng thoát khỏi cái bóng của Benny rồi à? Bộ phim này có thể trở thành một bản phác họa nhân vật trần trụi, khốc liệt — hoặc là một mớ hỗn độn. Tôi thích A24 vẫn dám đặt cược vào những ý tưởng kỳ quặc, nhưng nhớ nhé: không phải cú đánh nào nhằm vào vĩ đại cũng thành công.
Bóng bàn mà thành phim kịch tính hồi hộp kiểu sống còn? Thôi nào. Cái bàn nhỏ, hai cây vợt, một quả bóng nhỏ xíu. Các bạn bảo là có đủ căng thẳng để kéo dài hai tiếng ư? Tôi sẽ tin khi nào xem xong phim.
Anh rõ ràng chưa hiểu ý đồ rồi. Chẳng phải là về môn thể thao gì cả. Mà là về sự ám ảnh, cái tôi, và văn hóa sùng bái thiên tài nam giới. Marty Mauser chỉ là cái bình chứa mà thôi. Còn nữa, Daniel Lopatin làm nhạc nền cơ à? Chỉ riêng điều đó cũng đã đáng mua vé rồi.
Các bạn cứ như thể Tyler chưa từng diễn xuất suốt cả sự nghiệp vậy. Mỗi video âm nhạc là một buổi biểu diễn. Mỗi bài hát là một nhân vật. Anh ấy đã nhập vai suốt nhiều năm rồi. Đây đâu phải lần đầu anh lên sàn đấu.
Marty Mauser như một ví dụ cho kiểu nghệ sĩ như một vận động viên? Rất thú vị đấy. Bóng bàn trở thành ẩn dụ cho sự chính xác, kiểm soát, và ranh giới mong manh giữa điên rồ và tinh thông. Thành thật mà nói, đây có thể là lời chỉ trích của Safdie về văn hóa ngôi sao.
Hãy thực tế nào: đây chỉ là A24 đang cố săn tượng vàng Oscar lần nữa. Timmy đóng vai kẻ yếu thế có tài năng kỳ dị, được quay cận cảnh căng thẳng, khóc chậm-motion — công thức đã tự viết sẵn rồi.
Là người từng xem bản dựng thô? Đây không phải thứ các bạn nghĩ đâu. Phim điên rồ, bức bối, và hoàn toàn không đoán được. Ai mong chờ phim tranh giải thì sẽ ra về bối rối. Mà đó chính là ý đồ.