India’s Youth Boom: A Demographic Dividend or a Ticking Time Bomb?
Làn sóng thanh niên Ấn Độ: Cơ hội dân số vàng hay quả bom hẹn giờ?
Ấn Độ có con số ấn tượng—trên 65% dân số dưới 35 tuổi và nhóm lao động sẽ chạm mốc gần 1 tỷ vào năm 2036. Nhưng đừng nhầm lẫn lực lượng lao động thô với sức mạnh kinh tế. Thế giới cần lao động có tay nghề, chứ không phải chỉ là người thở. Hiện tại, khoảng cách kỹ năng còn rộng hơn cả Vịnh Bengal.
Chắc chắn, 'Make in India' và các chương trình như 'Namo Drone Didi' nghe rất hay trên giấy tờ. Nhưng bao nhiêu trong số đó thực sự đến được tận cùng xã hội? Chúng ta đang cược vào 'dân số vàng' như thể trúng xổ số chắc chắn, nhưng nếu không đầu tư vào giáo dục và cơ sở hạ tầng thực chất, có lẽ chúng ta sẽ chỉ rút phải vé trượt giải.
Là người dạy công nghệ thông tin cho thanh niên nông thôn, tôi khẳng định: khát vọng học hỏi có thật, nhưng cơ sở hạ tầng thì không. Chúng tôi có những đứa trẻ học thành thạo Python bằng điện thoại được quyên góp. Đó là sự kiên trì. Nhưng thiếu phòng lab, thiếu điện ổn định, không có internet tốc độ cao? Giống như cố thi F1 bằng xe bò vậy.
Lực lượng lao động Ấn Độ đang tăng nhanh hơn nhu cầu toàn cầu về công việc tay nghề thấp. Tự động hóa đang nuốt chửng việc làm nhà máy trên toàn thế giới. Nếu chúng ta chỉ đào tạo con người cho nền kinh tế của ngày hôm qua, chúng ta đang xây một mô hình đa cấp dùng bằng cấp làm hàng hóa.
Đúng vậy. Chúng ta thổi phồng các chương trình đào tạo nhưng một nửa huyện nông thôn vẫn chưa có nổi một Trung tâm Đào tạo Công nghiệp nào hoạt động. Chỉ là kịch thôi.
Nghe này, tôi đồng ý là còn nhiều khoảng trống. Nhưng việc Ấn Độ thậm chí được nhắc đến trong cuộc trò chuyện về cung cấp nhân tài toàn cầu là bước nhảy khổng lồ so với chỉ 10 năm trước. Chúng ta không còn chỉ là văn phòng hậu cần – mà đang cùng sáng tạo đổi mới. Sự chuyển dịch đó rất quan trọng.
Hãy bàn về phụ nữ. Tỷ lệ phụ nữ tham gia lực lượng lao động ở Ấn Độ dưới 25%. Mọi lời bàn về 'dân số vàng' đều vô nghĩa nếu một nửa dân số đang ngồi ngoài cuộc. Trao quyền không phải là phần thưởng—mà là nền tảng.
Tôi gửi con gái đến trung tâm đào tạo nghề công. Họ dạy thêu thùa trong ba tháng. Không có việc sau đó. Giờ nó lại về nhà. Biết bao hy vọng, nhưng thực hiện đâu ra đâu.
Đây là điều mỉa mai: chúng ta đang đào tạo thanh niên cho những công việc sẽ không còn tồn tại trong 5 năm tới, trong khi các startup AI ở Ấn Độ đang kêu gào tìm kỹ sư dữ liệu. Chúng ta đang lệch pha giữa cung và cầu trong thời gian thực.
Nhắc tôi nhớ đến nước Anh thế kỷ 19. Dân cư nông thôn trẻ đổ xô vào thành phố tìm việc nhà máy. Nhiều người kết thúc trong các khu ổ chuột, làm việc dưới mức tay nghề. Ấn Độ có thể tránh điều đó—nhưng chỉ nếu chúng ta học từ lịch sử, chứ không chỉ mơ về dân số.