Is 'Quiet Luxury' the End of Foodmaxx Culture — or Just a Midlife Crisis in the Kitchen?
Phải chăng 'sang trọng kín đáo' đang chấm dứt văn hóa ăn uống cực đoan – hay chỉ là một cơn khủng hoảng tuổi trung niên trong nhà bếp?

Năm 2025 là thời của sự dư thừa: cà phê bọt lạnh, bò Wagyu A5 ăn sáng, và nhúng mọi thứ vào nước sốt. Chúng ta đã 'tối đa hóa' – protein, hương vị, cả nỗi sợ bỏ lỡ. Nhưng giờ thì sao? 2026 đang thì thầm 'sang trọng kín đáo'. Ít hỗn loạn đăng mạng, nhiều bánh sourdough ấm lòng và bánh quy phun giấm thơm lừng. Chúng ta không còn chạy theo trào lưu – mà đang tìm kiếm sự an ủi đi kèm ý nghĩa.
Vậy thật ra chuyện gì đang xảy ra? Chúng ta đang biến thành bà nội hay chỉ là thế hệ millennial giàu có đang sụp đổ tinh thần? Nỗi hoài niệm về bà, kết cấu dai dai, hái rau ngoài vườn, giấm thành phong cách sống? Đây không chỉ là thay đổi ăn uống. Mà là một cú 'khủng hoảng bản sắc' đầy đủ, phục vụ kèm bò bison và hũ mứt.
Đừng lý tưởng hóa giấm. Đúng là ‘nỗi hoài niệm về bà’ đang hiện hữu — nhưng lên men không đồng nghĩa với bền vững hay đạo đức. Bạn đã tính lượng nước cho kombucha thủ công chưa? Hay lao động phía sau những quả serviceberry hái bằng tay? Trào lưu này vẫn dựa trên khai thác. Chỉ là ta đang đổi protein phòng thí nghiệm lấy sự bóc lột thủ công.
Mấy bạn đang phức tạp hóa vấn đề rồi. Cà phê bọt lạnh mệt mỏi lắm. TikTok biến ăn uống thành bài tập về nhà. Tớ chỉ muốn một cái bánh quế mềm dai và không ai phán xét. Tớ không được phép tự chữa lành yên bình ư?
Kết cấu không phải trào lưu — mà là nhu cầu thần kinh học. Lý do #CrunchTok có 1,5 tỷ lượt xem không phải vì người ta thích tiếng ồn. Mà là vì não bộ đang thiếu vắng cảm giác xúc giác trong thế giới số. Dai, nhai mềm, tan chảy — đó là liệu pháp mới.
Sang trọng kín đáo chỉ là lối rẽ khác để tăng lợi nhuận. Bán cho tôi những quả dâu 'hái ngoài vườn' giá 18 đô/ounce và gọi là ‘bản sắc’ — tôi mua, nhưng đừng giả vờ đây không phải là chủ nghĩa tư bản được lau bằng khăn ăn.
‘Dịch vụ chất lượng cao quy mô nhỏ’ nghe hay cho đến khi bạn phải trả 20 đô/giờ cho người rửa chén, mua bò bison ‘hái ngoài vườn’, mà chỉ bán đậu giấm giá 14 đô. Ai đang trả cho trải nghiệm ‘ấm lòng’ này? Chứ không phải nhân viên.
Chúng ta có thể nói về việc ‘thu hoạch sân sau’ thực ra là người giàu khám phá đồ ăn của người nghèo chứ? Cây pawpaw? Quả juneberry? À, bà nội tôi gọi đó là ‘thứ chúng tôi ăn khi phiếu thực phẩm hết tiền’. ‘Bản sắc’ là thứ xa xỉ không phải ai cũng mua được.
Cuối cùng họ cũng hiểu. Sau bao năm nấu ăn phân tử và đồ ăn dát vàng, chúng ta đang thấy thức ăn là điểm tựa cảm giác. Giấm, kết cấu, bữa ăn yên tĩnh — không phải trào lưu. Mà là điều xảy ra khi con người nhớ lại cách ăn uống.
Tôi sẽ tin vào ‘sang trọng kín đáo’ khi thấy món kem cần tây 28 đô trên đĩa tối giản. Cho đến lúc đó, tôi sẽ ở đây than khóc cho sự ra đi của hương vị cực mạnh và sự trỗi dậy của ‘sức khỏe nhạt nhẽo’.