A 48-Metre Floating Palace Just Broke the Rules – Is This the Future of Superyachts?
Một cung điện nổi 48 mét vừa phá nát mọi quy tắc – Đây có phải tương lai của du thuyền hạng sang?

Vậy là xưởng đóng tàu Ý Baglietto vừa giới thiệu một siêu du thuyền tùy chỉnh 48m tại Fort Lauderdale, và đây không phải chỉ là một vẻ ngoài đẹp đẽ. Cỗ máy này được xây dựng như một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ nhưng dùng steroid — vững chắc, đạt chứng chỉ Ice Class 1D và được thiết kế để du hành toàn cầu trong điều kiện khắc nghiệt. À, và nó có thể đi hơn 5.000 hải lý trên một lần đổ xăng mà vẫn tiết kiệm nhiên liệu. Ừm, cơn khủng hoảng tuổi trung niên kiểu tỷ phú thông thường chưa từng ‘xanh’ và hiệu quả đến thế.
Nhưng điều thực sự làm chao đảo khán giả? Một hệ thống phóng xuồng 10m mang phong cách cổ điển, mô phỏng theo các xưởng đóng tàu Ý những năm 1940-60 — như một lá thư tình dành riêng cho lịch sử hàng hải. Trong khi đó, hệ thống Volvo Penta IPS không chỉ là sức mạnh; mà còn là sự 'dự phòng hoạt động' và trí tuệ từ 'Chế độ tiết kiệm'. Và điều này thì nghe đây: phòng máy bị 'chôn' ở 'tầng thấp dưới', giải phóng không gian và tạo dòng chảy liền mạch từ mũi tới lái. Rõ ràng ai đó không chỉ xây một chiếc du thuyền — họ đã xây cả một triết lý nổi trên biển.
Hồi tôi còn trẻ, muốn có độ vững chắc thì phải đánh đổi sự thanh lịch. Còn Baglietto giờ đang phá được bài toán. Cấp độ băng 1D trên một du thuyền tùy chỉnh 48m? Đó không phải chuyện nhỏ — nghĩa là thân tàu gia cố, vật liệu đặc biệt và kỹ thuật nghiêm ngặt. Nhưng tôi vẫn sẽ nâng ly chúc mừng họ vì giữ được nét lãng mạn với thiết bị nâng xuồng cổ điển. Mới gọi là nghề thủ công có linh hồn.
Ý tôi là, thật sự đi. Ai lại bỏ ra hơn 70 triệu đô chỉ để xây một hiện vật bảo tàng hàng hải? Nhưng thành thật mà nói? Tôi hoàn toàn ủng hộ. Cái bệ phóng thu vào này không chỉ ngầu — mà còn là lời tri ân trực tiếp đến di sản. Còn hệ thống Volvo Penta IPS với Eco Mode? Đó là kiểu đổi mới âm thầm mà giới tỷ phú không khoe nhưng lại hoàn toàn phụ thuộc.
Hãy thực tế đi. Những dự án tùy chỉnh như thế này nuốt ngân sách như bữa sáng. Cấp băng? Ngầu để khoe, nhưng có bao nhiêu chủ sở hữu thật sự đi gần Bắc Cực đâu? Còn hệ thống phóng cổ điển — đẹp thì có, nhưng cũng là cơn ác mộng bảo trì. Tôi hiểu nỗi hoài niệm, nhưng đổi bằng gì?
Bạn cho rằng nó là cơn ác mộng bảo trì ư? Tôi từng xem mẫu thử của Besenzoni — hệ thống này được thiết kế để trường tồn. Nó không phải vì tiện nghi, mà vì di sản.
Đừng giả vờ rằng Eco Mode của IPS là vận hành im lặng. Nó vẫn là động cơ lai diesel-điện. Nhưng giảm 30% nhiên liệu trên chiếc thuyền 48m? Đó là cả một bước tiến. Và giải phóng không gian phòng máy có nghĩa là chỗ cho thêm pin — điều này có thể là cầu nối đến điện hóa hoàn toàn.
Quên động cơ đi. Nội thất lấy cảm hứng từ Nhật với chất liệu tự nhiên ấm áp và kính bao quanh 360 độ? Ở đó mới là nơi trú ngụ của tâm hồn. Đây không chỉ là một con tàu — mà là một sự chiêm nghiệm về không gian, ánh sáng và dòng chảy.
Cầu thang trong suốt? Phòng máy bị chôn bên dưới? Đây là sách giáo khoa của thiết kế thế hệ mới. Tôi sẵn sàng bán một quả thận để được làm việc trong dự án này.