Oasis Reunion in Australia: Are the '90s Brat Rockers Finally Growing Up, or Just Better at PR Now?
Đoàn tụ Oasis tại Úc: Những 'đứa trẻ hỗn láo' thập niên 90 đã trưởng thành, hay chỉ giỏi PR hơn trước?

Oasis vừa khép lại buổi biểu diễn đoàn tụ đầu tiên tại Úc ở Sân vận động Marvel — khán giả reo hò điếc tai, mũ tròn phủ kín, và không một cú đấm nào được tung ra. Liam còn cảm ơn người hâm mộ. Có phải chúng ta vừa dịch chuyển đến vũ trụ song song?
Hồi '98, Liam bị cấm bay trọn đời bởi Cathay Pacific, đe dọa phóng viên và từng húc đầu khán giả – gọi đó là 'công lý'. Giờ anh ấy nói: 'Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn, chúng tôi yêu quý các bạn'. Ma thuật gì đây? Đây vẫn là rock and roll, hay là tuổi tác đã 'thuần hóa' anh em nhà Gallagher?
Hồi '98 tôi có mặt. Tôi thấy Liam khạc vào nhân viên an ninh. Tôi chứng kiến Noel bỏ giữa bài hát. Tôi nghĩ đời mình sẽ không bao giờ thấy họ đứng chung sân khấu. Mà giờ? Thấy họ diễn cùng nhau, thậm chí ôm nhau? Tôi rơm rớm nước mắt. Đây không phải hoài niệm. Đây là kết thúc viên mãn.
Anh em Gallagher chưa bao giờ chỉ là một ban nhạc. Họ là một cuộc chiến văn hóa: bản lĩnh vùng Bắc đối lập sự tinh tế vùng Nam, phong cách của tầng lớp lao động đối đầu với sự mỉa mai của giới nghệ thuật. Cuộc đoàn tụ này không phải vì tiền — mà là ‘thay áo mới’ cho di sản của họ. Các ban nhạc không già đi. Chúng bị lưu vào kho. Trừ khi họ tái hợp.
Tôi chưa trải qua thời kỳ hỗn loạn thập niên 90, nhưng lớn lên cùng đĩa nhạc pha trộn của ba mẹ. Đêm qua, tôi lần đầu được xem huyền thoại biểu diễn trực tiếp. Và đúng vậy, họ già hơn rồi — nhưng âm nhạc? Vẫn mạnh như bị gạch ném.
Than phiền vé 400 đô? Thôi nào. Giá động học là cung gặp cầu. Nếu người ta sẵn sàng trả, thì tại sao không? Đây không phải từ thiện. Đây là chủ nghĩa tư bản có đi kèm tiếng guitar điện.
‘Chủ nghĩa tư bản có đi kèm tiếng guitar điện’? Thi vị thật đấy. Vậy khi Liam gọi nhiệt độ 35 độ C của Úc là ‘nóng như nướng’, rồi bán mũ tròn 70 đô cho người hâm mộ đang tan chảy dưới trời — đó là… sự trung thành với nghệ thuật à?
Yêu thích danh sách bài hát. Ghét sản phẩm lưu niệm. 70 đô cho chiếc mũ tròn bằng vải polyester? Chúng ta đang cố cứu hành tinh, chứ không phải làm nó nóng thêm bằng đồ lưu niệm sản xuất tại nhà máy Trung Quốc.
Hồi xưa, cái pháo duy nhất chúng tôi thấy là bật lửa thuốc lá. Giờ thì bắn pháo thật trong show pop. Còn maracas? Vũ khí gây phân tâm hàng loạt của Liam.
Gửi người hâm mộ sinh thái: Tôi hiểu nha. Nhưng khi mặc chiếc áo cũ của ba tôi, tôi không quan tâm dấu chân carbon. Tôi chỉ muốn cảm thấy 17 tuổi trở lại, dù thực tế là 28.