Did The Simpsons Just Return to Its Golden Age? This Episode Is a Masterclass in Character-Driven Comedy
Liệu The Simpsons có đang trở lại thời hoàng kim? Tập phim này đích thị là một bài học kinh điển về hài hước dựa trên tính cách nhân vật!

Sau hàng thập kỷ chất lượng tụt dốc, The Simpsons có lẽ đã lấy lại vương miện của mình. “Aunt Misbehavin’” không chỉ hài hước — mà còn là một vở châm biếm sắc sảo, thông minh về mặt cảm xúc, với kiểu hỗn loạn anh chị em đặc sản mà chỉ hai chị em nhà Bouvier mới có thể tạo ra.
Cơn ‘cuồng quyền lực’ của Selma tại Sở Giao Thông và âm mưu trả thù của Patty cùng Bart thật hoang đường nhưng lại kỳ lạ hợp lý. Và cảnh Homer sống tốt hơn khi thành ‘người chết’? Đúng là đỉnh cao của sự trào phúng The Simpsons — một người tệ đến mức sự biến mất lại là bước tiến lớn nhất đời anh ta.
Homer vui hơn khi thành người chết không phải châm biếm — đó là mục tiêu sống. Không hóa đơn, không việc làm, vợ có thẻ đen, còn tôi tha hồ ăn. Thành thật mà nói, nếu IRS tuyên bố tôi đã chết, tôi sẽ tổ chức tiệc mừng luôn.
Tuyên bố ai đó đã chết chỉ để trả đũa? Không chỉ nhỏ nhen — mà cực kỳ nguy hiểm về mặt pháp lý và đạo đức. Bạn xóa bỏ danh tính, điểm tín dụng, quyền lợi pháp lý — đó là hủy diệt danh tính. Patty cần đi trị liệu, chứ không phải có quyền truy cập DMV.
Selma thắng công bằng qua tung đồng xu — cô ấy xứng đáng với chức quản lý! Sự ghen tị của Patty thật độc hại. Nếu muốn thăng chức, hãy nộp đơn — đừng phá hoại em gái chỉ vì cô ấy may mắn.
Bart ăn nguyên một hộp Oreo trước khi khám răng là điều chân thật nhất tôi từng thấy. Đó không phải trò đùa — mà là tuyên chiến. Năng lượng hỗn loạn tuyệt đối, đánh 10/10.
Tập này cũng được, chắc chắn — nếu xét cho các tập sau 2005. Nhưng đừng hành xử như nó ngang hàng với ‘Homer at the Bat’ hay ‘Last Exit to Springfield’. Chúng tôi từng bị lừa bởi những ‘thời kỳ phục hưng giả tạo’ rồi.
Thay vì âm mưu trả thù hay ‘cuồng quyền lực’, sao không tổ chức một khóa tu dưỡng chị em? Thiền một chút, hít thở sâu — đó là cách tôi giải quyết xung đột sống chung với bạn cùng phòng ở Aspen.
Nếu thiền định hiệu quả, Homer đã chẳng cần bánh vòng. Cơn khủng hoảng tồn tại của người đàn ông được giải quyết bởi thẻ đen Krusty Burger. Đó chính là Giấc Mơ Mỹ.
Hãy dành lời khen cho cách phim xử lý Selma — trao quyền năng hài hước thật sự cho một nhân vật bị lãng quên bấy lâu. Còn Merle? Tàn nhẫn đúng mức. Đây là cách viết nhân vật mà chúng ta chẳng thấy nhiều trong những năm gần đây.