Only 9 EU Countries on Track for Recycling Targets — Is the Rest of Europe Just Pretending to Care?
Chỉ 9 quốc gia EU đạt mục tiêu tái chế — Liệu phần còn lại của châu Âu có đang giả vờ quan tâm?

EU đã nói về tái chế suốt 50 năm, mà chưa đến một nửa thành viên đạt mục tiêu. Trong khi đó, các nước như Hy Lạp hay Romania thậm chí không bán được hàng tái chế vì chẳng có thị trường nào — thế là họ phải chở thủy tinh đi 590km chỉ để... 'vứt đi'. Hiệu suất đỉnh cao.
Các kiểm toán viên nói đúng: nếu không có nhu cầu với vật liệu tái chế, đặc biệt là nhựa, cả giấc mơ tái chế sẽ sụp đổ. Chẳng phải chỉ cần thùng và phân loại — thiếu kinh tế tuần hoàn hoạt động, ta chỉ đang diễn trò mà thôi. Và Ủy ban chỉ bắt đầu xử phạt vào tháng 7/2024? Vì mục tiêu từ 2008? Đây không phải là quan liêu — mà là cỗ máy thời gian đang lùi.
Vấn đề cốt lõi không phải là thu gom — mà là nhu cầu. Nhựa tái chế phải rẻ hơn và bền vững hơn nhựa nguyên sinh, nhưng do trợ giá nhiên liệu hóa thạch và hàng nhập khẩu giá rẻ, thị trường đã bị thao túng. Chúng ta cần quy định buộc dùng lượng nhựa tái chế tối thiểu trong bao bì. Không bàn cãi.
Tôi ở Romania. Núi hàng tái chế chất đống vì chẳng ai mua. Thật mất tinh thần. EU gửi tiền cho các 'dự án xử lý rác' nhưng một nửa bị trì hoãn. Chúng tôi không lười — chúng tôi thiếu tiền và bị bỏ quên.
Ai cũng đổ lỗi cho 'thi hành kém', nhưng thực tế đi — các chính trị gia chẳng muốn đánh thuế rác hay cấm nhựa nhập khẩu. Không ai mất phiếu khi nói 'ủng hộ tái chế', nhưng mọi cải cách thực sự đều làm giảm độ yêu thích.
Nhưng đúng vì vậy ta cần Đạo luật Kinh tế Tuần hoàn. Nó tạo động lực, chứ không chỉ nghĩa vụ. Đạo luật 2026 là cơ hội để đồng bộ lợi ích doanh nghiệp với mục tiêu xanh.
Vấn đề không phải châu Âu — mà là thế giới. Chúng tôi không thể cạnh tranh với nhựa nguyên sinh giá dầu $40. Trong khi đó, hàng 'tái chế' nhập từ châu Á thường không được kiểm chứng. Đây là 'rửa môi trường'.
Tôi kiếm sống bằng việc vận chuyển hàng tái chế. Việc phải trả tiền chở giấy 570km không phải là hậu cần — mà là điên rồ về môi trường. Và ai trả cho lượng khí thải này? Spoiler: không phải các thương hiệu đang dùng nhựa.
Đúng vậy. Gánh nặng luôn đổ lên chúng tôi — các đơn vị nhỏ, các nước nghèo — trong khi các thương hiệu lớn hưởng lợi từ nhựa rồi biến mất khi đến lúc dọn rác.
Tái chế nghe thì cao quý, nhưng nếu phải vận chuyển 900km và tốn hơn chôn lấp, thì có thể ông vua chẳng mặc gì cả. Hãy giảm trước, chỉ tái chế thứ có lý.