Blue Prince Review: A Board Game in Video Game’s Clothing — Is This the Future of Roguelikes?
Đánh giá Blue Prince: Một trò chơi trên bàn nhưng giả dạng trò chơi điện tử — Phải chăng đây là tương lai của thể loại roguelike?

Blue Prince không chỉ lấy cảm hứng từ board game — nó CHÍNH LÀ một board game, nếu như board game được thiết kế bởi một kiến trúc sư điên rồ yêu đố logic kiểu người thứ nhất và cốt truyện hình thành tự nhiên. Cách nó dùng cơ chế drafting để dựng bản vẽ kỹ thuật mỗi ngày khiến ta cảm giác đây không phải là lối chơi, mà như đang bước vào giấc mơ về thiết kế game vậy.
Và điều này nữa: tác giả thừa nhận không hề có chút 'gen roguelike' nào trong thiết kế cốt lõi. Rằng Slay the Spire về cơ bản đã làm điều anh ta định làm — sớm hơn tới mấy năm. Tình huống tréo ngoe? Blue Prince giờ lại được tôn vinh là một trong những roguelike hay nhất mọi thời đại. Có lẽ các thể loại chỉ là những ô vuông trên bàn chơi mà ta buộc phải dừng chân.
Gọi nó là 'không phải roguelike' là chuyện ngớ ngẩn. Nó có chết vĩnh viễn, tạo bản đồ ngẫu nhiên, và tiến triển từng lượt chơi. Đó là bộ ba thiêng liêng. Nếu nó đi như con vịt và cơ chế drafting như Slay the Spire, thì rõ ràng là roguelike. Có lẽ nhà thiết kế chỉ không muốn thừa nhận mình đang đứng trên vai những người khổng lồ.
Bạn đang hiểu sai vấn đề. Ros không phủ nhận ảnh hưởng — anh ấy đang làm rõ mục đích thiết kế. Blue Prince được dựng lên từ bộ khung của một board game, chứ không phải roguelike. Nhãn thể loại chỉ là hệ quả khi người chơi nhận ra các mô hình. Điều đó không làm giảm giá trị tầm nhìn của anh ấy.
Tôi đã dạy mấy đứa cháu chơi Dominion và Netrunner hồi Giáng Sinh. Khi chúng chơi Blue Prince, chúng cứ nói: 'Trò này giống board game thật vậy!' Không phải vì chủ đề, mà vì mọi quyết định đều có trọng lượng. Cảm giác đó chính là thiết kế game hay.
Chiêu người thứ nhất thật tinh tế. Không cần mô hình nhân vật ư? Đó là mẹo cơ bản của dev indie. Nhưng còn hơn thế nữa, nó khiến cả không gian cảm giác như một bàn chơi thật — bạn không điều khiển quân cờ, bạn CHÍNH LÀ quân cờ. Tuyệt diệu.
Nói mãi về tầm nhìn và lai tạo — ngầu đấy. Nhưng có ai khác bị kẹt trong Phòng 42 suốt ba tiếng không? Những câu đố chẳng quan tâm đến triết lý thiết kế của bạn đâu.
Đúng vậy. Cảm xúc không thể lấp đầy một tệp lưu trống rỗng. Tôi vượt qua nó trong năm lượt chơi. Đâu là yếu tố chơi lại? Một câu đố hay chỉ có một lời giải duy mỹ — chứ không phải vô số đường đi với đồ nội thất ngẫu nhiên.
Yếu tố chơi lại không chỉ là các lượt chơi. Đó là quay lại một thế giới trông như được làm thủ công, nơi mỗi góc khuất thì thầm bí mật. Blue Prince thưởng cho sự chú ý, chứ không phải mài mòn. Đó là một dạng chiều sâu khác.
Đây không phải cuộc tranh luận — đây là một khủng hoảng phân loại. Chúng ta cứ nhét trải nghiệm kỹ thuật số vào những cái hộp vật lý. Nếu như 'thể loại' mới thực sự là mô hình hình thành tự nhiên thì sao?