Rajinikanth’s Heartfelt Tribute to Sreenivasan: Was He Cinema’s Greatest ‘Human Being’ First, Actor Second?
Lời tri ân nghẹn ngào của Rajinikanth dành cho Sreenivasan: Liệu ông có phải diễn viên vĩ đại nhất – trước tiên là một con người tuyệt vời?
Sreenivasan không chỉ là huyền thoại điện ảnh Malayalam—ông chính là tấm gương soi của nền điện ảnh này. Với hơn 200 phim và năm thập kỷ chuyên về hài mỉa mai cùng lối kể chuyện sắc sảo, ông không chỉ giải trí; ông soi chiếu xã hội Kerala, khiến ta cười trong lúc âm thầm vạch trần sự đạo đức giả. Những phim như 'Sandesam' và 'Boing Boing' không chỉ là phim hài—chúng là những bản chỉ trích chính trị được gói trong những trò đùa kinh điển của bố đời.
Và rồi đoạn ghi âm của Rajinikanth—thô mộc, giản dị, đầy cảm xúc—khi gọi ông là 'một con người tốt hơn' đã chạm đến trái tim sâu hơn bất kỳ câu thoại nào. Hiếm có ngôi sao nào lại đánh giá một huyền thoại bằng nhân cách hơn là tài năng. Nhưng chính điều đó mới lưu lại mãi: con người thực sau màn ảnh. Vĩnh biệt, Sreenivasan, thanh danh của ông sẽ bất tử.
Tôi vẫn chưa thể tin được. Sreenivasan không chỉ đóng phim—ông chính là người kiến tạo nền tảng cho điện ảnh mang ý thức xã hội ở Nam Ấn Độ. Cách ông dùng tiếng cười để phê phán các tầng lớp quyền lực… thật là thiên tài. Bạn có thể cười vào sự lố bịch của một chính trị gia, rồi năm phút sau mới nhận ra mình vừa hấp thụ một bài giảng về quản trị đất nước.
Với người Kerala chúng tôi, Sreenivasan không chỉ là diễn viên. Ông là tiếng nói của cả một thế hệ. Từ căng-tin trường đại học đến các nhóm gia đình trên WhatsApp, câu thoại của ông là tiền tệ chung. Vĩnh biệt huyền thoại.
Tất cả lời khen này là xứng đáng, nhưng đừng xóa bỏ khuyết điểm của ông. Một số nhân vật nữ trong phim ông vẫn dậm chân tại chỗ với những mẫu hình cũ kỹ—người mẹ hy sinh, vợ cằn nhằn. Ta có thể kính trọng con người nhưng vẫn chỉ trích tác phẩm. Nếu không, đó là phong thánh chứ không phải phân tích.
Tôi vẫn nhớ lần xem 'Lesa Lesa' cùng bố. Đoạn hài của Sreenivasan và Vivek? Kinh điển. Cảnh đó không hề bị lỗi thời chút nào.
Việc Rajinikanth gọi ông là 'một con người tốt hơn' nói lên nhiều điều về ngôi sao hơn là về bản thân Sreenivasan. Trong một ngành bị ám ảnh bởi hình tượng như thần thánh, việc ai đó coi trọng nhân cách hơn thần thái là điều cực kỳ cách mạng.
Đúng vậy. Chúng ta phong thánh người ta sau khi họ chết, nhưng nghệ thuật nên là một cuộc trò chuyện, không phải một tấm bia đá.
Hai con trai ông—Dhyan và Vineeth—đang tiếp nối di sản. Nhưng bỏ qua tranh cãi về ưu ái gia đình, họ đã tự kiếm lấy chỗ đứng. Ngành công nghiệp thay đổi, nhưng sự kính trọng vẫn còn.
Nhạc phim 'Hridayam' của Vineeth? Gây nổi da gà. Cậu con không hề sống trong cái bóng của cha.