Supergirl Isn’t Just Superman’s Cousin—She’s a Traumatized, Space-Bound Party Girl Who’ll Break Wonder Woman’s Lasso. Here’s Why That Matters.
Supergirl không chỉ đơn giản là cô em họ của Superman—cô là một nữ anh hùng đầy tổn thương, sống lang thang ngoài vũ trụ và bị gán mác 'gái tiệc tùng', thậm chí còn phá được dây trói sự thật của Wonder Woman. Đây là lý do tại sao điều này lại quan trọng.

Hãy thẳng thắn nào: Supergirl không đơn giản là Superman với tóc dài và váy ngắn. Cô là người sống sót duy nhất của Krypton, lớn lên trong một thành phố đóng kín, dần dần sụp đổ giữa không gian, chứng kiến mọi người thân yêu qua đời, rồi đến Trái Đất trong giận dữ, đau buồn và hoàn toàn mất phương hướng. Không có tuổi thơ bình dị ở Kansas. Không có định hướng đạo đức từ bà Martha Kent. Cô đúng hơn là một ‘chiến binh của tổn thương’ chứ không phải một ‘thiếu sinh quân’ như anh họ.
Và đúng, cô ấy uống. Cô ấy tiệc tùng. Nhưng gọi cô là 'gái tiệc tùng' là hiểu sai hoàn toàn thông điệp. Cô dùng rượu không phải để nổi loạn, mà để đối phó—vì Trái Đất đối với cô thật xa lạ và ngột ngạt. Cô không thể trở nên 'người' được, nên cô tìm đến những hành tinh có mặt trời đỏ chỉ để làm tê liệt nỗi đau. Đây không phải kiểu anh hùng cứu người rồi vẫy tay chào. Cô là một hiệp sĩ hành tinh với tổn thương nằm sâu trong gen. DCU cuối cùng đã có một siêu anh hùng rực rỡ, hỗn loạn và thực sự ‘người’—dù thực ra cô không phải con người.
Mâu thuẫn thực sự ở đây không nằm giữa Supergirl và kẻ thù—mà giữa trừng phạt và cải tạo. Superman tin vào sự cải thiện. Supergirl tin vào công lý bằng sức mạnh. Liệu có đạo đức khi một sinh vật có sức mạnh như cô lại bỏ qua hệ thống pháp luật để tự mình trừng phạt? Điều này có thể làm lại trung tâm đạo đức của thể loại siêu anh hùng.
Gọi cô là 'gái tiệc tùng' không chỉ đơn giản hóa—đó là đang xem hành vi tự vệ như bệnh lý. Cô không hề 'hoang dại'; cô đang cố gắng điều tiết lại hệ thần kinh đã bị phá vỡ bởi thảm họa diệt chủng toàn cầu. Rượu bia, cảnh giác thái quá, hung hăng—đây không phải là điểm yếu. Mà là chiến lược sinh tồn. Bi kịch thật sự? Xã hội lên án cô vì điều này, trong khi lại ca ngợi Superman vì biết kìm nén cảm xúc.
Đúng vậy. Chúng ta biến anh hùng nữ thành phản diện chỉ vì thể hiện nỗi đau, trong khi lại thổi phồng sự dửng dưng của nam giới. Wonder Woman không khóc thì được gọi là nữ thần. Supergirl uống rượu thì bị gọi là 'vấn đề'? Đó không phải là phân tích—đó là sự phân biệt giới tính.
Thú vị nè: chi tiết mặt trời đỏ thật xuất sắc. Không có năng lượng mặt trời = không có siêu năng lực = tạm thời yếu đuối. Như thể siêu anh hùng tự chọn làm người thường. Đó không phải đối phó—đó là sự tự nhận thức táo bạo.
Mọi người nghĩ quá sâu rồi. Cô ấy phá được dây trói sự thật và uống rượu mạnh trên hành tinh ngoài hành tinh? Đó không phải là chấn thương—đó là NGẦU. Cuối cùng thì DC cũng có một anh hùng 'ngầu'.
Cô ấy thực sự đấm một kẻ thù xuyên qua cả ngọn núi. Superman đã thuyết phục hắn rời khỏi đó rồi. Đây không phải chiều sâu—mà là 'ngầu giả tạo' để tăng doanh số. Buồn thật.
Trong khi đó, Marvel đã làm anh hùng bị tổn thương từ năm 2008 rồi. Nhưng cứ thế đi, DC, cứ hành xử như thể các người vừa phát minh ra siêu anh hùng 'hỏng hóc'.