Did the Golden Age of Flying Really Exist, or Is This Just Another PR Stunt by the TSA?
Thật sự có tồn tại 'thời hoàng kim' của hàng không, hay đây chỉ là chiêu PR mới của TSA?

Thủ tướng Giao thông vừa tung video kêu gọi hành khách ăn mặc tử tế hơn và 'trở về thời hoàng kim của hàng không'? Thật vậy sao? Tôi nhớ rõ thời 'hoàng kim' đó chỉ dành cho giới da trắng giàu có ngồi hạng nhất, còn đa số phải ngửi khói thuốc và trả vé 700 đô. Giờ họ bảo chúng tôi ăn mặc sang trọng, trong khi thu 95 đô tiền hành lý ký gửi và phun xịt khử trùng như thể chúng tôi là tội phạm?
Trong khi đó, con tàu mới Celebrity Xcel đang thực sự cải thiện trải nghiệm du thuyền — cho khách cùng thiết kế tính năng qua cộng đồng 'Nhà làm ước mơ'. Đó mới là sáng kiến. Không phải tuyên truyền hoài cổ ngụy trang thành lời khuyên lễ nghi.
Chương trình Dream Makers của Celebrity là thật lòng. Tôi từng góp ý thiết kế khu spa trên Xcel. Họ gửi khảo sát, họp nhóm Zoom, thậm chí ghi nhận người đóng góp trong tạp chí du thuyền. Cái này gọi là đồng sáng tạo, chứ không phải nói suông. Còn hãng hàng không? Họ sẽ chẳng biết đồng sáng tạo là gì nếu nó tát họ ngay giữa chuyến bay.
Tất cả lời nói về 'đồng sáng tạo' đều phớt lờ dấu chân carbon của những tòa nhà nổi khổng lồ này. Cho phép hành khách bầu chọn chủ đề quán bar trong khi băng tan chảy? Tôi thà thấy một 'ban Dream Makers' tập trung vào giảm thải carbon hơn.
Các bạn cứ hành xử như thể hạng nhất chưa từng tồn tại. Tôi đã bay hạng đó từ những năm 90. Dịch vụ, bữa ăn, chỗ ngồi — vẫn là một thế giới khác. Có thể không 'vàng ròng', nhưng chắc chắn không phải ngồi chật như gia súc.
Yêu cầu hành khách 'lịch sự' thì dễ lắm. Còn sao không đòi hỏi hãng hàng không đối xử với nhân viên như cách họ mong khách hàng đối xử với mình?
'Thời hoàng kim'? Tôi từng lái máy bay những năm 80. Chúng tôi đối mặt với không tặc, không GPS, và những cơn bão thật mà không có ra-đa hiện đại. Nghe thì 'hoàng kim', nhưng tôi chọn thời tiết vệ tinh và lái tự động hơn.
Celebrity cho người dùng cùng thiết kế tính năng? Đây không chỉ là PR hay — mà là tư duy thiết kế được áp dụng thực tế. Hãng hàng không vẫn dậm chân năm 1999: dịch vụ khách hàng 'một kiểu cho mọi người' và chẳng phù hợp ai.
Mọi lời nói về lễ nghi và hoài niệm đều vô nghĩa khi bạn đang hoảng loạn ở độ cao 30.000 feet. Tôi chỉ muốn sống sót sau chuyến bay. Chúng ta có thể tập trung vào hỗ trợ sức khỏe tinh thần không?