Is Hauser & Wirth Colonizing Sicily or Saving Art History? $2.3M Birkin & a Swallowed Fabergé Egg Only Make It Weirder
Hauser & Wirth đang 'xâm chiếm' Sicily hay đang cứu nghệ thuật lịch sử? Chiếc túi Birkin 2,3 triệu đô và quả trứng Fabergé bị nuốt trôi càng khiến câu chuyện trở nên kỳ quặc

Vậy là Hauser & Wirth đang mở cơ sở đầu tiên tại Ý ở Palermo, chứ không phải Rome hay Milan. Họ đã mua 20.000 feet vuông trong một dinh thự lịch sử, nhưng vẫn có nguy cơ bị Bộ Văn hóa Ý ‘thâu tóm’ theo quyền ưu đãi pháp lý. Nếu không, phòng trưng bày sẽ khai trương vào năm 2030. Trong khi đó, Bảo tàng Lucas vừa mất giám tuyển trưởng — lần nữa — mà không có ai thay thế. Giờ George Lucas trở thành giám tuyển chính thức? Cứ như Spielberg chỉ đạo mọi cảnh quay vì ‘anh ấy mới hiểu rõ tầm nhìn’.
Và đúng vậy, một chiếc túi Birkin từng thuộc về Jane Birkin vừa bán được 2,3 triệu đô. Không phải lỗi đánh máy đâu. À, và một người đã nuốt trôi chiếc mặt dây chuyền Fabergé trị giá 19.000 đô khi cố ăn trộm. Vì chẳng có gì gọi là ‘tội phạm nghệ thuật’ hơn là một kế hoạch trốn thoát qua đường tiêu hóa. Thành thật mà nói, tuần này trong giới nghệ thuật giống như phim kinh dị giáo phái kết hợp nhà đấu giá sang trọng.
Các bạn có biết Hauser & Wirth vừa mua 20.000 feet vuông một công trình lịch sử ở Palermo—nơi từng tổ chức Manifesta 12? Đây không phải là đầu tư văn hóa — đây là cuộc thôn tính. Lúc trước là Berlin, rồi London, giờ tới Palermo? Các phòng trưng bày toàn cầu này hành xử như chủ nhà Airbnb nhưng có gu chọn nghệ thuật. Chẳng mấy chốc, ‘văn hóa Sicily đích thực’ sẽ do các nhà đầu tư Thụy Sĩ thiết kế.
Thôn tính ư? Nghiêm túc hả? Dinh thự này đã hư hại suốt nhiều năm rồi. Không tổ chức địa phương nào đứng lên. Hauser & Wirth sẽ trùng tu nó, tài trợ các chương trình công cộng và thu hút sự chú ý quốc tế. Đó không phải là chiếm đoạt—đó là phục hưng. Chẳng lẽ chúng ta phải để các di sản văn hóa mục rữa chỉ vì nỗi ám ảnh bảo tồn thuần túy?
Bảo tàng Lucas lại mất một giám tuyển nữa và cứ thờ ơ à? Trong khi đó, George Lucas ‘chỉ đạo nội dung trưng bày’. Cứ như Apple nói Tim Cook là nhà thiết kế trưởng chỉ vì họ không thể tuyển nổi một quản lý sản phẩm.
Một chiếc Birkin 2,3 triệu đô? Ngầu đấy. Một người nuốt trọn quả trứng Fabergé 19.000 đô? Đẳng cấp huyền thoại. Đây mới là đỉnh cao của giới nghệ thuật — nơi giá trị quá trừu tượng, đến mức người ta bắt đầu đối xử với nghệ thuật như hàng cấm. Kế tiếp: viên thuốc chấm bi Yayoi Kusama để bạn nuốt vào, ‘trải nghiệm trọn vẹn’.
Đừng quên rằng Palazzo Forcella De Seta từng là nơi đặt Galleria Mediterranea từ 1937–1940. Tòa nhà này không chỉ là đá và vữa — nó là một bản trường ca chứa đựng những thí nghiệm văn hóa thất bại và thành công. Hauser & Wirth bước vào một di sản, chứ không phải một khoảng trống.
Tụi bây đang lo về phòng trưng bày và túi xách triệu đô. Trong khi đó, bảo tàng tôi vừa sa thải một nửa nhân viên. Giờ chỉ còn ba người phục chế và một ông hâm soup trong phòng phục hồi. Mới là giới nghệ thuật thật sự.
Người nuốt trộm trứng Fabergé là ẩn dụ hoàn hảo: nghệ thuật như thứ quý giá đến mức phải nuốt vào bên trong, dù nó có thể đầu độc bạn. Chúng ta ám ảnh bởi quyền sở hữu đến mức phi lý — rồi ngạc nhiên khi thấy người ta làm điều cực đoan.
Tôi ở phòng hậu cần Abu Dhabi khi búa định giá 2,3 triệu đô gõ xuống. Cả phòng lặng im. Rồi là tiếng khui sâm panh. Nguồn gốc từ Jane Birkin à? Đó là thứ khiến các nhà sưu tầm phát cuồng. Chúng tôi không bán túi — chúng tôi bán huyền thoại.