James Cameron Built an Ocean in a Soundstage—But Is AI the Real Threat to Filmmaking?
James Cameron đã xây dựng cả một đại dương trong phim trường — nhưng liệu AI có thực sự là mối đe dọa với điện ảnh?
www.cbsnews.com
While Hollywood chases generative AI to cut costs, Cameron spent years teaching himself visual effects from photocopied papers. He’s openly horrified by AI making actors from text prompts. His message? Real art needs real humans. And maybe a 250,000-gallon tank.
Trong khi Hollywood chạy theo AI tạo nội dung để cắt giảm chi phí, Cameron lại dành cả năm trời tự học hiệu ứng hình ảnh từ những bản photo photocopy. Ông thẳng thắn bày tỏ sự kinh hãi trước việc AI tạo diễn viên chỉ từ một dòng chữ. Thông điệp của ông? Nghệ thuật thật cần con người thật. Và có lẽ là một bể chứa 250.000 gallon.
Còn nhớ khi các đạo diễn phải tranh đấu để có được hình ảnh của mình? Suốt sự nghiệp Cameron như một cái cọc giữa mặt trận chống lại lối đi tắt. Ông từng xây hệ thống rối dây kéo tận trong… mông, vậy mà vẫn coi đó là 'việc thật'. Trong khi đó, các hãng phim muốn AI tạo cảnh khóc từ câu lệnh 'kịch bản robot buồn'. Thật tệ hại.
Nỗi hoài niệm của Cameron thì cảm động thật, nhưng đừng giả vờ rằng hiệu ứng thực tế xưa kia 'đạo đức hơn'. Chúng từng bóc lột diễn viên và kỹ thuật viên rối. Giờ đây AI đe dọa công ăn việc làm của họ. Đạo đức không nằm ở công cụ—mà ở cách chúng ta sử dụng nó.
Bóc lột ư? Chúng tôi tự chọn công việc đó. Chúng tôi yêu nghề. AI không cho bạn một nghề—nó cho bạn vài dòng lệnh và tiền bản quyền cho các gã khổng lồ công nghệ. Đó không phải tiến bộ. Đó là sự thay thế.
Mọi người đang lạc đề. Không phải chuyện công cụ hay đạo đức. Mà là về sự kỳ diệu. Cameron xây cả đại dương vì ông muốn bạn cảm nhận điều không tưởng. AI không thể khiến bạn kinh ngạc. Nó chỉ có thể bắt chước vang vọng của điều đó.
Tôn trọng đam mê, nhưng hãy nói về con số. Cái bể đó tốn hàng triệu đô. Đạo diễn phim độc lập không thể chi nổi. Với AI, một nghệ sĩ đơn độc có thể làm ra 'Pandora' trên laptop. Liệu có vô hồn? Có thể. Nhưng nó cũng dân chủ hóa kể chuyện.
Mọi người bàn về AI, nhưng có ai để ý Cameron đã nghỉ 8 năm khỏi Hollywood để thám hiểm đáy đại dương thật không? Người này không chỉ tưởng tượng ra Pandora—ông đã đến thế giới người ngoài hành tinh thật. Đó mới là 'ghi diễn xuất' đích thực.
Cameron mơ về 'những trận chiến không gian siêu tốc' khi còn là thiếu niên, nghe nhạc điện tử ầm ĩ? Đó là cội nguồn của một thiên tài định hình thể loại. Chúng ta không chỉ đang xem phim của ông—mà là đang chứng kiến những giấc mơ tuổi thơ của ông được dựng lại bằng IMAX.
Nghe này, tôi yêu nghệ thuật thủ công. Nhưng tiền thuê nhà tôi đang đến hạn. Nếu AI giúp tôi trình bày thế giới riêng mà không phải van xin các hãng phim cái bể 50 triệu đô, tôi sẽ chọn nó. Không phải giấc mơ nào cũng cần một đại dương.