Team USA’s 2026 Olympic Outfits Are Made in America—But Is Fashion Over Function at the Winter Games?
Trang phục của Đội tuyển Mỹ tại Thế vận hội 2026 được sản xuất tại Mỹ—Nhưng liệu thời trang đang lấn át chức năng tại Thế vận hội Mùa đông?

Ralph Lauren lại ra mắt bộ trang phục Olympic đậm chất Mỹ, và dĩ nhiên, chúng sành điệu, ấm áp và được sản xuất tại Mỹ—nhưng như thế đã đủ chưa? Bộ trang phục lễ khai mạc bao gồm áo khoác len trắng tinh tươm, khóa kéo bằng gỗ truyền thống cùng lá cờ Mỹ thêu tay, nghe giống như món đồ trưng bày bảo tàng hơn là thứ mà vận động viên thực sự mặc khi đứng giữa trời lạnh buốt ở Milan. Vậy mà những tay trượt tuyết như Red Gerard lại bảo đây là bộ đồ họ yêu thích nhất từ trước đến nay. Có lẽ lòng yêu nước làm ấm tâm hồn—nhưng liệu nó có làm ấm được bàn chân bạn khi nhiệt độ xuống dưới -10°C không?
Rồi là áo phao phối màu cho lễ bế mạc, lấy cảm hứng từ bộ đồ trượt tuyết cổ điển. Nó năng động, nổi bật và dường như thực sự 'hữu ích'. Vận động viên Paralympic Brenna Huckaby thích việc trang phục Olympic và Paralympic gần như giống hệt nhau—chỉ khác ở logo. Đó chính là tinh thần đoàn kết. Nhưng khi đi kèm giày leo núi, thắt lưng da, liệu đây có phải là hình ảnh nhiều hơn từ catalogue mùa đông của L.L. Bean thay vì trang phục Olympic? Hay Ralph Lauren cuối cùng đã hiểu đúng điều Đội tuyển Mỹ thực sự cần: sự tôn trọng, sự ấm áp và niềm tự hào dân tộc—tất cả được khâu thành một chiếc áo?
Ralph Lauren đã làm điều này suốt 20 kỳ Olympic—đây không chỉ là thời trang, mà là ngoại giao văn hóa. Mỗi đường kim đều kể một câu chuyện về bản sắc Mỹ: len truyền thống, sản xuất nội địa, lòng yêu nước tinh tế. Đây là sức mạnh mềm ở dạng đỉnh cao. Các nước khác cử vận động viên. Mỹ thì gửi một bảng ý tưởng phong cách.
Hãy thực tế nào: có bao nhiêu vận động viên thực sự mặc đầy đủ trang phục nghi lễ khi diễu hành chứ? Anh họ tôi từng diễu hành ở Sochi—bảo rằng một nửa nút áo bị bung ra do gió. Còn mấy cái 'khóa gỗ truyền thống' kia? Nhìn đẹp, nhưng gãy vụn ở nhiệt độ âm sâu.
Len giãn ra khi ướt. Diễu hành trong tuyết? Ý tưởng tồi. Nếu họ dùng len pha polyester có xử lý chống thấm thì sẽ thông minh hơn. Ngoài ra, khóa gỗ trong thời tiết đóng băng = nguy cơ gãy giòn cao. Câu chuyện dễ thương, nhưng sai về khoa học vật liệu.
Mọi món đồ đều được sản xuất tại Mỹ? Có nghĩa là việc làm thực tế cho công nhân may và nhà máy Mỹ. Không chỉ là niềm tự hào—tôi nhìn thấy việc làm. Đây là lòng yêu nước kiểu kinh tế.
Len là vật liệu tái tạo, da lộn dùng da động vật, còn giày leo núi? Chắc chắn không tái chế được. Liệu ‘Sản xuất tại Mỹ’ có đáng với lượng carbon thải ra? Thời trang bền vững cũng nên là một phần của câu chuyện quốc gia.
Được rồi nhưng tôi mua áo len cổ lọ đó ở đâu? Con tôi sẽ trông thật dễ thương trong đó. Và thành thật đi? Tôi cũng muốn mặc nữa. Nó không chỉ dành cho vận động viên—đó là hình mẫu thời trang mùa đông cho cả gia đình.
Cô ấy nói sẽ giữ lại để dành cho con gái. Câu đó chạm đúng vào trái tim tôi. Bạn không chỉ đang mặc một chiếc áo—bạn đang ôm giữ cả một di sản.
Mất 2,5 năm để thiết kế một chiếc áo? Trong khi đồ tập thực tế chỉ mất 3 tháng. Chúng ta đang ưu tiên cảnh quay phỏng vấn hơn hiệu suất. Rất điển hình.