Tame Impala Just Dropped a 'Deadbeat' That’s Dominating Charts—Is This a One-Album Revival or a New Era?
Tame Impala vừa ra mắt 'Deadbeat' – album đang thống trị bảng xếp hạng: Liệu đây là sự trở lại tạm thời hay khởi đầu kỷ nguyên mới?
Sáu năm im lặng, và chúng ta nhận được gì? Một sản phẩm thống trị bảng xếp hạng, đó là điều. Deadbeat không đơn thuần là xuất hiện trên Billboard – mà là tràn vào như một đội quân chỉ huy bằng synth do một người điều khiển.
Số 1 trên sáu bảng xếp hạng? Doanh số vinyl cao nhất trong sự nghiệp? Đứng đầu cả Dance lẫn Rock? Đây không phải là một màn trở lại – mà là một cuộc xâm chiếm tâm trạng của ngành âm nhạc.
Cuối cùng cũng có người nhắc chúng ta rằng phương tiện vật lý chưa chết. 28.000 bản đĩa than một tuần? Đây không phải là hoài niệm—đây là một lối sống.
70 ngàn lượt với 38 ngàn bản bán ra? Đây là kiểu thống trị theo cách cũ trong thế giới TikTok. Có lẽ chất lượng vẫn là thứ bán được.
Nhìn Tame Impala đứng đầu cả bảng Dance lẫn Rock thật kỳ lạ. Trước kia thể loại là rào cản. Giờ chúng chỉ là chú thích nhỏ trong bản giao hưởng của Kevin Parker.
Lấy cảm hứng từ nền rave ở Tây Úc á? Cảm giác như có người nén lại những đêm hè ở Perth rồi đóng chai bán cùng một cây synth. Chết tiệt, tôi nhớ khoảng thời gian đó quá.
Ký hợp đồng với Kevin Parker là quyết định dễ nhất trong phòng họp suốt vài năm qua. Anh ta là một cỗ máy tạo hit một người, lại còn có bằng tiến sĩ về 'cảm xúc âm nhạc'.
Nên anh ta đứng đầu bảng Dance mà không có chút phát nào ở hộp đêm á? Đây không phải là nhạc điện tử – đây là synth-pop cho mấy người tưởng Daft Punk là nghệ sĩ underground.
Đây là thời kỳ đỉnh cao của 'pop psychedelia tự sướng' – nhạc rất cá nhân nhưng được thiết kế để cộng hưởng cảm xúc hàng loạt. Chúng ta không khao khát biểu tượng mới. Chúng ta khao khát sự cô lập được chọn lọc.
Nếu danh sách phát của bạn chưa có 'Dracula' và 'Afterthought' thì bạn còn đang hòa vào nhịp điệu nữa không vậy?