Is This the Most Thoughtful Gift List a Home Chef Has Ever Seen? Or Just Overpriced Kitchen Gimmicks?
Đây có phải danh sách quà tặng tinh tế nhất mà đầu bếp tại gia nào từng thấy? Hay chỉ là những món đồ bếp giá chát và sến súa?
Hãy thành thật đi—ai mà dành cả cuối tuần để hầm món tagine thì xứng đáng được trao huy chương, chứ đâu phải chỉ cần một cái xẻng gỗ. Danh sách quà tặng này ném mọi thứ vào tường: từ cái giá đựng trứng gốm giá 8 đô đến chảo đồng Ruffoni 250 đô, hoặc là biểu hiện cao nhất của tình yêu, hoặc là bước xuống dốc của chứng nghiện đồ bếp. Và đúng vậy, tôi đang cực kỳ phân vân không biết cái đĩa bơ hình dâu này là ý tưởng độc đáo hay đỉnh chóe của sự sến súa.
Nhưng đây mới là vấn đề chính: Tặng em trai nấu ăn nghiệp dư của bạn con dao Benchmade giá 340 đô có thực sự là 'anh yêu em', hay là 'anh nghĩ em đang mơ trở thành Gordon Ramsay'? Khi nào thì sự chu đáo chuyển thành phô trương? Và quan trọng nhất — liệu mấy món này có được dùng, hay sẽ nằm phủ bụi trong khi họ vẫn dùng cái xẻng Walmart quen tay?
Nghe này, tôi hiểu—dụng cụ bếp tốt thì bền. Nhưng ai mà thật sự tốn 250 đô cho MỘT cái chảo tặng chị mình—người chỉ làm trứng đánh hai lần mỗi năm? Danh sách này ít giống 'hướng dẫn quà tặng' mà giống 'catalogue xa xỉ cho người ghét vui vẻ' hơn. Tôi bỏ phiếu cho cái giá đựng trứng 8 đô. Thiết thực, rẻ, và thật sự hữu ích.
Là người từng dùng cái giá đựng trứng đó rồi? Thay đổi cả cuộc đời. Không còn cảnh trứng lạnh nứt vụn khi nấu. Thứ nhỏ bé này giải quyết một vấn đề thực sự mà đa số người không hề hay biết.
Thành thật đi? Cái chảo Smithey đáng từng đồng. Bạn không mua để dùng—đây là của để truyền. Đây là kiểu quà nói rằng: 'Tôi coi nấu ăn của bạn là một di sản.' Bạn tặng nó để chứng tỏ bạn hiểu họ.
Muối Maldon giá 8 đô? Thôi đi. Tôi từng thấy muối biển bán sỉ 4 đô một cân. Đây chỉ là chứng cuồng thương hiệu đóng gói trong những tấm vảy bóng bẩy. Và đừng bắt tôi nhắc đến nhụy hoa nghệ tây 15 đô—đủ tiền mua cả con gà rồi.
Các bạn đang hiểu sai vấn đề. Đây đâu chỉ là dụng cụ bếp—đây là sân khấu cho bữa tiệc. Cái chảo Ruffoni không phải để nấu; là để dọn món. Nó là vật phẩm đắt giá nhất trên bàn ăn, và người nấu biết rõ điều đó.
Tôi từng được tặng món venison roast một năm. Nói thật đi—ít khi 'ấn tượng khách', mà nhiều hơn là 'hoảng loạn vì chưa từng nấu thịt săn bao giờ.' Quà tặng tuyệt vời, nếu bạn thích xem người khác khổ sở.
Các bạn cứ mải tranh cãi mấy cái chảo. Món khoe hàng thực sự? Cá đóng hộp cao cấp. 99 đô cho cá trích đóng hộp? Thưa, đúng vậy. Đây không phải đồ ăn—đây là nghệ thuật trong hộp thiếc. Và bao bì thì đỉnh của chóp.
Làm đủ trò, mà vẫn không hiểu tại sao chúng tôi chỉ cần một cái xẻng 5 đô tử tế, không bị chảy nhựa. Ưu tiên công dụng hơn khoe khoang đi, mọi người ơi.