Is the UN Finally Taking Sides in Western Sahara — Or Just Fueling the Fire?
Liệu LHQ đã chính thức về phe Maroc ở Sahara phương Tây, hay chỉ đang đổ thêm dầu vào lửa?

Vậy là LHQ vừa đưa ra sự hậu thuẫn rõ ràng nhất từ trước đến nay cho Maroc về vấn đề Sahara phương Tây — và lại không đề cập một lần nào đến trưng cầu dân ý. Đây không còn là ngoại giao nữa, mà là kịch trường địa chính trị với kịch bản đã được Washington và Rabat viết sẵn.
Hãy thành thật đi: Phong trào Polisario coi điều này là sự phản bội. Còn Algérie thì sao? Họ đang chứng kiến ảnh hưởng khu vực của mình bị bào mòn từng ngày. Nhưng câu chuyện thật sự ở đây là Mỹ đang chọn lọc các sứ mệnh LHQ như chọn món trong tiệc tự chọn chính trị.
Maroc không chỉ đang kiểm soát lãnh thổ — họ đang xây thành phố, cảng và đường cao tốc. Trên thực địa, thực tế quan trọng hơn nghị quyết. Khi hàng nghìn người dân của bạn đổ về và cơ sở hạ tầng mọc lên, bạn không còn là kẻ chiếm đóng — mà là đang định nghĩa lại chủ quyền.
Định nghĩa lại chủ quyền? Còn hơn cả xóa sổ dân tộc chúng tôi. Chúng tôi sống trong trại tị nạn suốt 50 năm rồi. Các người gọi đó là ‘ổn định’ sao? Nghị quyết này coi thường quyền tự quyết của chúng tôi. Chúng tôi không cần đường cao tốc Maroc — mà cần một lá phiếu.
Sự chuyển biến thực sự không nằm ở hiện trường — mà nằm trong chiến lược của Washington. Mỹ giờ đang đối xử với các sứ mệnh LHQ như các gói đăng ký: giữ lại những lực lượng gìn giữ hòa bình có lợi, hủy bỏ những cái tốn vốn chính trị.
Đúng vậy. Khi bạn ‘hủy’ một sứ mệnh được tạo ra để bảo vệ quyền biểu quyết của chúng tôi, thì đó không phải là thực dụng — mà là tiếp tay.
Đừng giả vờ trưng cầu dân ý hoạt động tốt trong các ổ xung đột sắc tộc. Balkan, Kashmir, Sudan — đều từng có bỏ phiếu. Và đều kết thúc bằng chiến tranh. Đôi khi kiểm soát thực tế với hòa bình tương đối còn tốt hơn một quá trình ‘dân chủ’ lại châm ngòi xung đột.
Thật thú vị khi ‘hòa bình tương đối’ luôn có nghĩa là ‘bên chiếm ưu thế được tiếp tục thắng’. Hãy hỏi người Palestine, người Tây Tạng, người Kurd. Hòa bình mà không có công lý thì không phải là hòa bình — mà là đầu hàng được đặt tên đẹp hơn.
Thật ra scandal ở đây là gì? Guterres được yêu cầu rà soát nhiệm vụ trong 6 tháng tùy theo ‘tiến triển’ — nhưng chính nghị quyết lại định nghĩa tiến triển là chấp nhận chủ quyền Maroc. Đó không phải là trung lập — mà là một bài kiểm tra bị dàn xếp.
Một bài kiểm tra bị dàn xếp? Hay cuối cùng cũng thừa nhận sự thật? Đôi khi ‘trung lập’ chỉ là cách nói đẹp để mô tả việc làm ngơ trước ai đã xây trường học và bệnh viện, trong khi các nhà ngoại giao tranh luận về cách dùng từ trong nghị quyết.