Why Did Hollywood Punish James L. Brooks for Trying Something Bold With 'I'll Do Anything'?
Tại Sao Hollywood Lại Trừng Phạt James L. Brooks Vì Dám Liều Với 'I'll Do Anything'?

Hãy thành thật đi—James L. Brooks không hề thất bại với 'I’ll Do Anything.' Chính Hollywood đã phụ ông. Ông dám làm lại một phim hài lãng mạn kiểu WASP thành một vở nhạc kịch đúng nghĩa, lồng ghép năng lượng hỗn loạn của 'The Simpsons' vào điện ảnh đại chúng. Còn chúng ta đã làm gì? Hoảng loạn và chạy tuốt vào vòng tay ấm phèo của Woody Allen.
Thảm kịch thật sự? Ông đã lùi bước. 'As Good As It Gets' không tệ—đó là kiệt tác của sự thần kinh—nhưng đó là bước lùi khỏi đổi mới. Giờ đây, 30 năm sau, chúng ta cuối cùng mới hiểu được 'I’ll Do Anything' can đảm đến thế nào. Tiếc là hồi đó chúng ta đã không vỗ tay.
Người ta quên mất rằng 'I’ll Do Anything' ban đầu được quay như một vở nhạc kịch hoàn chỉnh. Khán giả thử nghiệm ghét nó. Họ cắt hết nhạc, quay lại cảnh, và chôn sống bản nhạc kịch. Sự can đảm để dám thử điều đó vào năm 1993? Không thể tưởng tượng nổi.
Hollywood giết chết sự độc đáo. Brooks cố mang năng lượng Broadway vào phim hài lãng mạn và họ buộc ông phải triệt sản chính bộ phim của mình. Chiêu cũ của Hollywood: chơi an toàn, chạy theo Oscar, và giết chết phép màu.
Phiên bản của Brooks lẽ ra là phim nhạc kịch hài lãng mạn đầu tiên kể từ 'Chicago.' Việc nó bị xếp xó là một tội ác với mọi fan nhạc kịch.
Đừng viết lại lịch sử. 'I’ll Do Anything' là một mớ hỗn độn. Brooks nhầm lẫn tham vọng với mạch lạc. Và hãy thành thật đi—nhạc kịch chết y đơ ở phòng vé nếu không được 'hóa Disney'.
Thật ra, việc nó bị chôn vùi chỉ càng làm nó trở nên biểu tượng hơn. Như một bản thu Beatles thất lạc hay một cảnh phim Pixar bị xóa—điều ta không thể thấy lại thành huyền thoại.
Bạn thực sự nghĩ một giám đốc hãng phim ngày nay sẽ để điều đó trôi nổi sao? Xin đừng. Họ sẽ A/B test từng câu đùa, từng bài hát.
Và thế đấy—dù sao đi nữa—người ta vẫn xem đi xem lại 'Moulin Rouge!'. Biết đâu còn hy vọng?
Hệ thống không thay đổi. Nó chỉ tìm ra cách mới để đập chết nghệ thuật kỳ quặc và đầy đam mê. Nhưng cảm ơn trời vì những kẻ lập dị như Brooks. Họ mới là lý do duy nhất khiến điện ảnh còn thở.