Houthis Pause Red Sea Attacks—Is Peace Finally on the Horizon or Just a Tactical Breather?
Houthi tạm ngừng tấn công Biển Đỏ — Liệu hòa bình thực sự đang tới hay chỉ là chiến lược rút lui tạm thời?
Rồi Houthi giờ lại 'theo dõi diễn biến tình hình' và đột nhiên Biển Đỏ yên ắng? Thật trùng hợp khi hòa bình nở hoa đúng lúc Gaza có ngừng bắn. Bức thư họ gửi Hamas gần như nói rằng: 'Chúng tôi sẽ im lặng miễn là Israel cũng vậy.'
Thành thật đi: những cuộc tấn công này thực ra đâu phải vì tàu thuyền Israel — đây là để tạo đòn bẩy. Mỗi tên lửa bắn ra đều giúp họ có một ghế ngồi vào bàn thương lượng. Giờ họ đang chờ đợi im lặng cho ván bài tiếp theo. Đây không phải là ngoại giao. Mà là chơi poker địa chính trị, và cược bằng mạng sống.
Tôi từng đi trên một tàu chở hàng phải vòng qua châu Phi suốt năm tháng. Tiền nhiên liệu cộng lại gần phá sản hãng vận tải của chúng tôi. 'Theo dõi diễn biến'? Chính chúng tôi mới là người theo dõi từng chấm nhỏ trên radar. Đây đâu phải chiến lược — mà là khủng bố.
Ai Cập mất 6 tỷ đô vào năm 2024 do những cuộc tấn công này. Con số này không chỉ là thống kê — mà là bệnh viện, tiền lương giáo viên, trợ cấp nhiên liệu. Houthi không tấn công tàu của Gaza. Họ tấn công các nền kinh tế đang phát triển.
Gọi đây là 'tín hiệu ngừng bắn' chỉ là cách nói cho đẹp mặt. Đây là khoảng dừng có tính toán. Họ chưa giải giáp — chỉ tạm nghỉ để đánh giá động thái của Mỹ và Israel. Đây là chiến thuật đẩy đến bờ vực, chứ không phải hòa bình.
Houthi đang tối đa hóa sự hiện diện mà không phải chịu trách nhiệm. Họ thể hiện kiềm chế nhưng không chính thức hạ nhiệt. Chiêu bài kinh điển trong chiến tranh bất đối xứng.
Cứ để họ thử đi. Một lượt oanh tạc bằng B-2 là hầm ngầm của họ thành đống cát. Mùa xuân năm rồi chúng ta đã cho họ thấy rồi. Giờ họ chỉ là tiếng ồn mà thôi.
Anh tưởng chuyện này là về B-2 ư? Thử giải thích với một giáo viên tại sao mức lương của cô ấy bị cắt do một con tàu né tránh kênh đào Suez đi. Chiến tranh không chỉ là drone và hầm ngầm. Mà là kệ hàng trống và các bảng lương ngừng chi trả.
Làm tôi nhớ đến cướp biển Barbary. Mỹ từng trả tiền chuộc nhiều năm — cho đến khi họ cử thủy quân lục chiến. Đôi khi thứ duy nhất một số bên hiểu được là vũ lực.
Dùng bạo lực để dạy bạo lực là vòng luẩn quẩn. Chúng ta đã xem bộ phim này rồi. Đã đến lúc giải quyết nguyên nhân gốc rễ — nghèo đói, di dời, bị bỏ rơi. Nếu không, chúng ta sẽ chỉ càng giỏi hơn trong việc ném bom thế hệ tiếp theo mà thôi.