Bob Ross’ Happy Trees Just Saved Public TV — But Was It a $1 Million Therapy Session for America?
Những cây hạnh phúc của Bob Ross vừa cứu đài truyền hình công cộng — Nhưng có phải cả nước Mỹ vừa trải qua liệu pháp tâm lý 1 triệu đô?

Bức 'Cabin at Sunset' của Bob Ross vừa được bán hơn một triệu đô — không phải vì nó là Van Gogh, mà vì chúng ta đang khao khát sự bình yên giữa cơn hỗn loạn. John Oliver không chỉ bán tranh; ông đã biến nỗi nhớ quá khứ thành vũ khí. Và thật lòng? Nước Mỹ cần một chiến dịch giải cứu tinh thần kiểu này.
Trong khi đó, Bonhams đang tiếp tục bán những bức tranh quay trên truyền hình của Ross — và sự mỉa mai thật đậm đà. Chúng vốn không được tạo ra để thành kiệt tác. Mà chỉ là bài học minh họa. Giờ đây lại đang tài trợ truyền hình công cộng vì chính phủ đã quên cách làm điều đó. Nếu đây không phải là sự công bằng mang tính thơ ca, thì tôi chịu.
Là người từng sửa máy phát tín hiệu ở vùng nông thôn Nebraska, tôi xin nói thẳng: khoản tiền này là món quà trời cho. Trạm chúng tôi mất 38% ngân sách sau khi CPB cắt giảm. Chúng tôi chỉ còn vài giờ nữa là phải ngắt sóng. Cuộc đấu giá này không chỉ giúp — mà còn cứu sống trạm chúng tôi. Cảm ơn ông, Bob Ross. Và… cảm ơn ông chứ, John Oliver?
Hãy tỉnh táo nào: đây không phải về nghệ thuật. Mà là sự thao túng cảm xúc. John Oliver đã đóng gói liệu pháp tâm lý thành một cuộc đấu giá. Ông bán 'hy vọng' bên cạnh một cặp 'của quý' mạ vàng. Chủ nghĩa tư bản đỉnh cao. Nhưng mà, ít nhất là tiền đã về tài khoản.
Điều này đặt ra câu hỏi đạo đức thực sự. Liệu có bền vững khi dựa vào chiêu trò viral để tài trợ công cộng? Khi cạn kiệt hoài niệm thì sao? Truyền thông công cộng không nên phụ thuộc vào chiêu trò của John Oliver — mà phải là quyền lợi công dân.
Các người đang hiểu sai vấn đề. Có chiêu trò đi nữa thì cũng chẳng sao. Những cái cây của Bob Ross đã mang lại niềm vui cho hàng triệu người. Giờ đây chúng đang bảo vệ niềm vui ấy cho các thế hệ sau. Đó không phải sự mỉa mai — mà là di sản.
Di sản ư? Thôi đi. Một người bán chiếc quần lót ướt mồ hôi của Russell Crowe được 21 ngàn đô mà bảo là cứu thế ư? Đây là nội dung đội lốt từ thiện. Nhưng được rồi, tiền đã giúp ích — tôi cạn ly chúc cái điều đó.
Tôi từng chiếu Bob Ross cho học sinh xem vào tuần căng thẳng. Nó làm các em bình tĩnh hơn bất kỳ thứ gì. Thấy tác phẩm ông tài trợ PBS giống như một chiến thắng thầm lặng. Trong thế giới tôn vinh sự ồn ào, đôi khi nét cọ nhẹ nhàng nhất lại chiến thắng.
Hãy tưởng tượng việc phải cần 'đồ vọc' của Oliver để cứu truyền thông công cộng. Đây là đỉnh cao của chủ nghĩa tư bản giai đoạn cuối: thương mại hóa sự kỳ quặc để tài trợ dịch vụ cơ bản. Chúng ta đang sống không ổn rồi.
Anh blogger kia ơi: chúng ta không ổn, đúng vậy. Nhưng đôi khi, hy vọng lại trông giống một cuộc đấu giá kỳ quặc. Và tôi chấp nhận điều đó.