Wait… The White Lotus is heading to France? Has Mike White run out of rich people problems to satirize?
Khoan đã… The White Lotus sắp đổ bộ đến Pháp ư? Liệu Mike White đã hết chủ đề để chế giễu giới nhà giàu chưa?

Vậy là AJ Michalka và Alexander Ludwig là hai cái tên đầu tiên được xác nhận tham gia The White Lotus mùa 4 tại Pháp, và thật lòng thì tôi vừa háo hức, vừa… hơi sợ. Michalka từ ‘công chúa Disney’ đã âm thầm xây dựng hình ảnh nghệ sĩ indie nghiêm túc—liệu cô ấy có đáp ứng được dạng vai đầy lớp lang, nhập nhằng đạo đức mà The White Lotus đòi hỏi?
Còn Ludwig—cựu Viking, cựu Hunger Games—mang theo vẻ nam tính u uất mà The White Lotus luôn ‘ăn’ rất tốt. Nhưng câu hỏi thật sự không chỉ là về dàn diễn viên. Mà là: liệu một khách sạn ở Pháp có mang đến cảm giác ngột ngạt giống như Hawaii và Thái Lan đã làm? Tôi nghi ngờ liệu chủ nghĩa hoài nghi thời thượng có dễ dàng vượt đại dương như nhiên liệu máy bay không.
Hãy thành thật đi—nỗi lo tồn tại mang phong cách Pháp có thể thực sự nâng tầm The White Lotus. Phim này vốn nói về những người giả vờ ổn trong khi đang mục ruỗng bên trong. Và đó gần như là tâm trạng quốc gia ở Paris rồi.
Là người từng tiếp xúc với những vị khách hách dịch ở resort 5 sao, tôi xin khẳng định: vùng Côte d’Azur ở Pháp có thể là bối cảnh hoàn hảo. Chẳng gì tố lộ đặc quyền hơn là một người phàn nàn về ‘vẻ đẹp mộc mạc’ trong khi đang ngồi trên chiếc ghế dài giá 5.000 euro.
Chính xác. The White Lotus không phải phim du lịch—mà là về cách đặc quyền ‘diễn trò’ trong thiên đường. Pháp chỉ là một sân khấu khác cho vở bi hài kịch cũ rích.
Michalka từng là ngôi sao Disney giờ bước vào White Lotus? Đó là sự trùng hợp đầy tính thơ trong sự nghiệp. Từ cô bé trong sáng trên màn ảnh đến vỡ vụn trong resort đạo đức rạn nứt? Một sự chuyển mình mang tính biểu tượng.
Đừng tự lừa mình nữa. Món này không phải châm biếm. Là tấm gương. Và giới nhà giàu Mỹ thích ngắm mình—nhất là khi khung gương được mạ vàng bằng rượu Pháp và khung cảnh biển.
khà khà khi thấy người ta coi Pháp là ‘sâu sắc’. Tôi đã từng đến—bánh croissant ngon, rượu đắt đỏ, và dân địa phương thì thà chết còn hơn cười với khách du lịch. Thật là châm biếm ‘cách mạng’ đấy.
Dành cho anh blogger: chất châm biếm không nằm ở địa điểm—mà ở việc chứng kiến họ tiêu nửa triệu đô để ‘tìm lại chính mình’ trong khi vẫn lạc lõng như thường.
Thêm nữa: Mike White như một đạo diễn ‘tác giả’. Mỗi mùa phim như một con dao mổ cắt qua cái gọi là tự do cấp tiến giả tạo. Tôi sẵn sàng xem thêm 10 mùa nữa.