Is Storm Goretti the new face of climate chaos — or just a really bad week for European travel?
Phải chăng bão Goretti là bộ mặt mới của khủng hoảng khí hậu — hay chỉ đơn giản là một tuần xui xẻo cho hành trình ở châu Âu?
Cơn bão Goretti không chỉ là thời tiết xấu—đó là một hệ thống mạnh đến mức cắt điện cho gần 60.000 hộ ở Anh và hơn 300.000 ở Pháp, đồng thời gặp không khí Bắc Cực khiến một số nơi ở Scotland chìm trong tuyết. Đấy không phải là cơn bão; là thiên nhiên đang khoe cơ bắp.
Nhưng điểm trớ trêu ở đây là: chúng ta vẫn gọi chúng là 'cơn bão' trong khi thực ra là cảnh báo đỏ về khí hậu. Khi nửa mét tuyết khiến trường học đóng cửa suốt năm ngày và cả vùng biến thành trái cầu tuyết, có lẽ ta cần ngôn ngữ mới để theo kịp trạng thái bình thường mới.
Tôi hiểu mấy chuyện khí hậu rồi, nhưng mà — con tôi đang thi giữa kỳ mà tôi mắc kẹt ở sân bay Birmingham từ 5 giờ sáng vì họ ‘mở lại với hoạt động đường băng hạn chế’. Cái đó nghĩa là gì cơ? Hỗn loạn cũng giảm theo luôn hả?
Bạn gạt bỏ ngành khí tượng vì chuyến bay bị hoãn hả? Cơ quan Khí tượng đã phát đi cảnh báo đỏ—cao nhất có thể—vì gió giật 99 dặm/giờ thực sự đe dọa tính mạng. Trái cầu tuyết ư? Là khu vực thảm họa đó.
Này, con số lạnh lùng đây: những sự kiện kiểu này từng là 1 lần trong 100 năm. Giờ các công ty bảo hiểm tính rủi ro như 1 lần trong 10 năm. Đó không phải ý kiến — là thực tế actuarial.
320.000 hộ mất điện. Không nước. Gió như xe lửa tốc hành. Mà phản ứng của chính phủ? Một dòng tweet bảo ‘hãy cẩn thận’. Tôi còn thấy máy pha cà phê còn hoạt động hiệu quả hơn.
Nói thực đi: châu Âu đã trải qua bao cơn bão qua hàng thế kỷ. Cơn Bão Lớn năm 1987 có gió 115 dặm/giờ và giết chết 22 người. Phải chăng ta chỉ kết nối nhiều hơn thôi, hay thực sự đang khốn khổ hơn?
Ừ, trước đây ta cũng có bão. Nhưng tần suất mới là điều mới. Năm 1987 là sự kiện bất thường. Ngày nay, cảnh báo đỏ, đóng trường, và mất điện hàng trăm nghìn hộ đang thành chuyện thường. Đó mới là tín hiệu.
Còn tại Đức: trường học nghỉ, xe buýt hủy, tàu ngừng hoạt động, và trận đấu Bundesliga bị hủy vì tuyết không chịu rớt khỏi mái sân. Thiên nhiên 1 – Nhân loại 0.
Tôi đã dọn cùng một lối đi suốt ba ngày rồi. Tuyết rơi, tôi dọn. Tuyết lại rơi. Cái xẻng của tôi sắp bị chấn thương tâm lý mất.