Is 'Biophobia' Real or Just Urban Hypochondria? Scientists Say We're Developing a Fear of Nature — But Wyoming Guides Are Laughing
Nỗi sợ Thiên nhiên là Có Thật hay Chỉ là Cảm Giác Lo Âu của Người Thành Phố? Các Nhà Khoa Học Nói Chúng Ta Đang Sợ Thiên Nhiên — Nhưng Hướng Dẫn Viên Wyoming Thì Cười Nhạo

Vậy là các nhà nghiên cứu tại Thụy Điển và Nhật Bản đang gióng lên hồi chuông cảnh báo: chúng ta đang phát triển 'sinh bệnh sợ' — một nỗi sợ và ghê tởm hoàn toàn với thiên nhiên, không chỉ đơn giản là nhện hay gấu. Việc tách biệt khỏi thiên nhiên ở thành phố đã đi sâu đến mức, giờ ta co rúm lại trước ý nghĩ về đất bùn, cây cối hay những cánh rừng im lặng.
Nhưng tại Wyoming, các chuyên gia sức khỏe tâm thần và hướng dẫn viên hoang dã đang lắc đầu bối rối. Họ điều trị những nỗi sợ thật sự — nhưng 'sợ thiên nhiên'? Đó chỉ là 'chưa chuẩn bị và mất kết nối'. Và mỉa mai thay, phần lớn cư dân thành phố hoảng loạn lại yêu thiên nhiên ngay khi họ bước chân vào đó.
Tôi đã làm việc với những bệnh nhân không thể đi qua rừng thông mà không bị hoảng loạn. Đừng giả vờ rằng điều này không tồn tại. Sinh bệnh sợ có thể là một cái tên, nhưng các triệu chứng — lo âu, né tránh, cảm giác bất lực trong thiên nhiên — hoàn toàn mang tính lâm sàng.
Tôi đưa người thành phố vào Yellowstone mỗi mùa hè. Giờ đầu: mắt tròn mắt dẹt và 'Con gấu đó có ăn thịt tôi không?'. Giờ thứ hai: 'Đẹp nhất cuộc đời tôi'. Đến ngày thứ ba, họ đặt tên cho cây. Không phải chứng sợ. Là sự ngỡ ngàng — chỉ bị trì hoãn bởi cả đời sống trong bê tông.
Gọi là 'sinh bệnh sợ' là y học hóa một sự thích nghi bình thường của loài người. Trong 99% lịch sử, thiên nhiên không phải 'khu nghỉ dưỡng dưỡng sinh' — mà là nơi nguy hiểm. Chúng ta tiến hóa để cẩn trọng. Các thành phố chỉ khuếch đại sự cẩn trọng đó thành định kiến văn hóa.
Đúng vậy. Đây không phải là điên rồ — mà là việc tạo ra ý nghĩa. Chúng ta không sợ cây cối. Chúng ta sợ điều chúng biểu tượng: sự bất ngờ, mất kiểm soát, sự nhỏ bé của ta trước dòng thời gian vĩnh cửu.
Mấy người đang nghĩ quá rồi. Nếu từng giật mình vì một con gấu mèo trong thùng rác, thì bạn đã hiểu sinh bệnh sợ. Đơn giản là sợ những thứ bẩn thỉu, lộn xộn. Không có gì bí ẩn cả.
Tôi đưa con đi cắm trại. Đêm đầu: khóc vì tiếng cú hót. Sáng hôm sau, chúng năn nỉ được ngủ ngoài trời lần nữa. Trẻ em không có sinh bệnh sợ. Chúng có sự ngỡ ngàng — còn người lớn đã quên cách kết nối với nó.
Tôi bị hoảng loạn ở các lối đi bộ trong rừng. Không phải vì gấu — mà vì cảm thấy trần trụi. Không tường, không sóng điện thoại, không người. Đó không phải là sự ngỡ ngàng. Đó là chấn thương từ việc sống sót qua hỗn loạn thành phố.
Cách chữa 'sinh bệnh sợ' không phải thêm nhãn mác. Chỉ cần một bước ra ngoài. Còn lại chỉ là cái tôi và cai nghiện WiFi.