Disney Just Bulldozed Tom Sawyer’s Island—Is Nostalgia Now Literally Roadkill?
Disney vừa dỡ bỏ Hòn Đảo Tom Sawyer—Liệu ký ức xưa có đang bị chà đạp không?

Disney không chỉ xả cạn Dòng Sông Nước Mỹ—mà còn biến nơi này thành một hố đào công trình và xóa sổ Hòn Đảo Tom Sawyer như thể nơi ấy chưa từng tồn tại. Đây không phải là nâng cấp. Đây là xóa sổ. Và dù Piston Peak hay Khu Kẻ Ác nghe có vẻ bắt mắt, thì thành thật đi: lần cuối bạn cảm thấy 'phép màu thực sự' từ một khu chủ đề xe cộ là khi nào?
Trong khi đó, bản vẽ phác họa Khu Kẻ Ác có gợi ý về tàu lượn và lâu đài—nhưng liệu nó sẽ mang cảm giác u ám, hồi hộp, hay chỉ là một hành lang bán hàng hiệu? Disney đang đánh cược rằng ký ức về những nhân vật phản diện thời thơ ấu sẽ lấn át ký ức về các chuyến phiêu lưu xuồng gỗ miền Viễn Tây. Tôi thì chưa tin vào điều đó.
Con tôi thậm chí chưa từng nghe nói về Hòn Đảo Tom Sawyer. Chúng đang hò hét đòi Lightning McQueen và xem đi xem lại ‘Sự Trỗi Dậy Của Thế Giới Kẻ Ác’. Gọi tôi là thực tế—tôi chọn khu xe hơi hơn là một hòn đảo lầy lội bất kỳ ngày nào.
Công trình quy mô lớn như vậy sẽ gây ảnh hưởng dây chuyền 1–2 năm đến lượng khách và thời gian chờ tàu. Mẹo chuyên gia: tránh Magic Kingdom vào mùa xuân 2025–2027. Bạn sẽ cảm ơn chính mình vì sự tỉnh táo đó.
Tất nhiên trẻ con giờ không biết Tom Sawyer. Chúng ta đã ngừng dạy Mark Twain cách đây một thập kỷ rồi. Nhưng vấn đề là: chúng ta đang nuôi dưỡng một thế hệ lớn lên nhờ các thương hiệu, chứ không phải những câu chuyện có chiều sâu.
Thay một con sông bằng một công viên quốc gia nhân tạo? Sự mỉa mai dày hơn cả lớp bê tông họ đang đổ. Piston Peak phải có cây thật và đặc điểm địa nhiệt—nếu không, đó chỉ là bãi đậu xe sơn màu.
Tôi hiểu—trẻ con thích nhân vật phản diện. Nhưng phải chăng mọi khu mới đều phải là bản sao của phim thương hiệu? Sáng tạo ở đâu? Disney từng xây dựng những thế giới tưởng tượng. Giờ họ chỉ đóng gói lại hoạt hình.
Công tác chuẩn bị mặt bằng quy mô lớn như vậy cho thấy họ đang tính đến nền móng sâu. Điều đó báo hiệu là tàu lượn lớn hoặc mô phỏng sống động. Tôi cá là một trải nghiệm âm nhạc tối với các đoạn rơi tự do, lấy cảm hứng từ nhân vật phản diện.
Và những 'trải nghiệm mô phỏng sống động' đó? Chúng kéo dài 3 phút. Phép màu thực sự nằm ở những con đường mòn dẫn tới vô định—giống như Dòng Sông Nước Mỹ xưa kia.
Chính xác. Chúng ta đã đổi những cuộc phiêu lưu thảnh thơi lấy những khoảnh khắc hồi hộp dựa trên nhân vật phim. Và chúng ta lại ngạc nhiên khi trẻ không quan tâm tới sông nước, xuồng, hay cây cối?