Bats Take Over Storm Drain: Is This the Future of Urban Wildlife or a Public Health Nightmare?
Dơi chiếm trọn cống thoát nước: Tương lai của động vật hoang dã đô thị hay một cơn ác mộng về sức khỏe cộng đồng?

Công nhân mở nắp cống lên và bỗng dưng thành 'hành tinh dơi'? Quá đỉnh. Việc này không chỉ là chuyện lạ; đó là tín hiệu đỏ về mất môi trường sống. Dơi chọn cống thoát nước không phải vì mê âm thanh vang vọng; chúng bị đẩy ra khỏi rừng, hang động, chuồng cũ bởi đô thị hóa và thuốc trừ sâu.
Trước khi vơ đuốc và cào lên, hãy nhớ: những con dơi này ăn côn trùng. Một đàn có thể tiêu thụ hàng ngàn muỗi mỗi đêm. Có lẽ thay vì đuổi đi, ta nên xây cho chúng khu căn hộ dơi. Gọi là 'đô thị hóa sinh thái'.
Này, hệ thống thoát nước đâu phải thiết kế cho đàn dơi. Công trình này xử lý nước mưa, không phải chỗ ở cho động vật có vú. Nếu cứ để phân dơi tích tụ, nó sẽ ăn mòn kim loại và tắc ống. Chưa kể nguy cơ sinh học khi bảo trì. Vấn đề này cần giải pháp kỹ thuật thật sự, không phải chỉ 'tốt bụng' là xong.
Là người từng cứu dơi khỏi tầng hầm ngập nước, tôi không ngạc nhiên. Chúng ta phá nhà chúng rồi tự hỏi sao chúng vào nhà mình. Cái nắp cống kia là bi kịch biết bay. Và đúng vậy, tôi từng chùi phân dơi trên găng tay – đừng lãng mạn hóa việc này.
Các bạn nghĩ dơi dễ thương cho tới khi ngửi thấy mùi phân trong không gian kín. Năm ngoái tôi phải đến hầm đậu xe – nhìn như 'Black Friday' của dơi. Chúng tự nhiên thì đúng, nhưng cũng là cư dân bừa bộn.
Ben, tôi tôn trọng công việc của anh, nhưng gọi là 'cư dân bừa bộn'? Chúng là động vật hoang dã phản ứng trước sự tàn phá của con người. Ta đâu phải chủ nhà. Chính ta mới là người san bằng khu phố.
Buồn cười làm sao ta quên mất – trước khu ngoại ô, cả vùng này từng là rừng và đầm lầy. Giờ ta gọi dơi là 'kẻ xâm lược' khi chúng dùng mê cung dưới đất do ta xây. Kẻ xâm lược thật sự là chúng ta.
Cuộc trò chuyện về 'đô thị hóa sinh thái' nghe vui thật, nhưng con tôi chơi gần cái cống đó. Biết đâu nó bị dơi cắn, nhiễm dại? Tôi không ghét thiên nhiên, nhưng 'sống yên ổn' thì thấy nguy hiểm khi cách sân chơi có hai mét.
Tom, bệnh dại ở dơi rất hiếm – dưới 0,5% – và chúng chẳng tấn công trẻ em. Nguy cơ thật sự? Là chúng ta hoảng loạn và tiêu diệt một loài quan trọng. Giáo dục luôn thắng sợ hãi.