Did These Hikers Ignore the Obvious? Avalanche Tragedy in the Italian Alps Sparks Global Debate on Risk Culture
Phải chăng những người leo núi này đã phớt lờ cảnh báo rõ ràng? Thảm kịch lở tuyết ở dãy Alps nước Ý làm dấy lên tranh luận toàn cầu về văn hóa rủi ro
Năm nhà leo núi người Đức, trong đó có một cô gái 17 tuổi, đã thiệt mạng trong một vụ lở tuyết lớn ở khu vực Nam Tyrol của Ý — nơi nổi tiếng với vẻ đẹp hiểm trở và lớp tuyết rất dễ biến động. Thời điểm gây lo ngại: bị vùi lấp lúc 4 giờ chiều gần Cima Vertana, độ cao hơn 3.500 mét. Đây là giờ khá muộn để chinh phục đỉnh, nhất là vào đầu mùa đông.
Đây không phải là một con đường mòn hẻo lánh ở Himalaya — mà là Nam Tyrol, một khu vực núi cao rất đông du khách, có báo cáo thời tiết, hệ thống cứu hộ và hướng dẫn viên dày dạn kinh nghiệm. Vậy tại sao chúng ta vẫn chứng kiến những thảm kịch có thể tránh được như thế này? Phải chăng chúng ta đang lãng mạn hóa sự nguy hiểm quá mức? Và còn các bậc phụ huynh, người cho phép con vị thành niên mạo hiểm leo tuyến đường nguy hiểm khi ánh sáng ngày đang cạn dần?
Vấn đề về thời điểm và bẫy địa hình. Họ ở cao, mệt, và di chuyển muộn. Mẫu điển hình của tai nạn lở tuyết. Bạn sẽ không đi lên trên một con mương dốc vào lúc 4 giờ chiều mùa đông trừ khi không còn lựa chọn nào. Việc có hai người sống sót cho thấy họ không buộc dây chung — đúng là thông minh, nhưng cũng như tham gia xổ số đau lòng.
Dễ dàng để những chuyên gia ngồi nhà phán xét. Tôi đã từng đứng ở vị trí của những người cha mẹ kia — nhìn con mình theo đuổi ước mơ mà bạn không thực sự hiểu rõ nhưng vẫn ủng hộ. Bạn tin vào kỹ năng của con. Bạn tin vào ngọn núi. Đôi khi niềm tin ấy bị vỡ vụn.
Đây là cái giá của sự tự do. Mùa đông nào, con người cũng trả giá. Miễn là việc tiếp cận vùng hoang dã không bị quản lý và thiết bị ngày càng nhẹ, sẽ có ngày càng nhiều người đến. Chúng ta có thể giáo dục, nhưng không thể thông qua luật để áp đặt sự tỉnh táo. Thảm kịch thực sự? Chúng ta thương tiếc mạng sống, nhưng phớt lờ dữ liệu có thể cứu hàng trăm người.
Thú vị thật, mỗi khi có lở tuyết, người ta chỉ nói 'cẩn thận' — nhưng chẳng ai nhắc đến việc nhiệt độ tăng đang làm mất ổn định lớp tuyết sớm hơn mỗi mùa. Đây không chỉ là sai lầm của con người. Đây là biến đổi khí hậu đang nhấn chìm thế giới núi cao ngay trước mắt chúng ta.
À đúng rồi, lại một 'cuộc phiêu lưu thất bại' nữa. Vì chẳng có gì thể hiện 'danh sách phải làm trước khi chết' hơn là xác người đóng băng trong rãnh tuyết. Hãy gửi lời cầu nguyện và rồi đi đặt tour 'an toàn' có hướng dẫn viên đến vùng tử thần tiếp theo thôi. Đỉnh điểm của sự mỉa mai.
Chúng ta cần bắt buộc đào tạo về lở tuyết cho mọi người mua thiết bị leo vùng hoang dã. Không phải ý kiến — đây là cơ sở hạ tầng. Như dây an toàn, nó ngăn ngừa rủi ro trước khi xảy ra.
Đúng vậy. Chúng ta dạy trẻ đội mũ bảo hiểm khi đi xe đạp. Nhưng lại để người ta mua máy định vị tìm kiếm lở tuyết giá 2.000 đô mà vào vùng hoang dã mà không được đào tạo gì. Đó không phải là tự do. Đó là sự tắc trách.
Chia buồn cùng họ. Và, tại sao mọi influencer du lịch đều chỉ đăng ảnh đỉnh núi mà không kể về những lần suýt chết? Chúng ta cần thêm những câu chuyện 'tôi đã quay đầu'.